Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 455

Cập nhật lúc: 11/01/2026 04:02

Lời giải thích của người có chuyên môn khiến mọi người yên tâm hơn.

"Bác sĩ, ý ông là con gái tôi có thể chữa khỏi hoàn toàn?" Mạnh Quyên quan tâm nhất đến tình hình con gái.

"Đúng vậy."

Bác sĩ Lưu dám cam đoan là vì trạng thái khi phát bệnh của Phạm Vấn Mai, nhìn qua là biết do ký ức hỗn loạn khi đang hồi phục gây ra.

"Tốt quá rồi! Chỉ cần con gái tôi bình thường trở lại, tôi nhất định sẽ biếu bác sĩ mấy con gà trống." Mạnh Quyên xuất thân nông dân, dù theo quân đội nhưng vẫn giữ nét chất phác, lời cảm ơn cũng khiến người ta buồn cười.

Bác sĩ Lưu vốn không nhận quà của bệnh nhân, nghe Mạnh Quyên nói vậy thì bật cười: "Một lời đã định, đến lúc đó chị đừng có tiếc gà đấy nhé."

"Không tiếc, đảm bảo không tiếc."

Mặt Mạnh Quyên hồng hào hẳn lên, bà thật lòng mong con gái khỏi bệnh.

Đầu óc mà bình thường thì sau này công việc hay hôn nhân đều không thành vấn đề, gia đình bà cũng hòa thuận hơn.

Tuy các con trai đều tốt, nhưng bao năm qua cha mẹ và các anh đều bao bọc con gái út. Lâu dần, mấy cô con dâu ít nhiều cũng có ý kiến, chẳng ai muốn nuôi báo cô một bà cô tổ trong nhà. Làm mẹ, nhìn cảnh đó bà cũng khó xử.

Nhưng nếu con gái chữa khỏi bệnh, nhà bà sẽ thái bình.

Mấy con gà trống, Mạnh Quyên tiếc gì chứ.

"Vết thương của đồng chí Vấn Mai là thương tích cũ, chữa trị không dễ, hạ châm cũng phải cực kỳ cẩn thận. Thời gian này cô ấy cần nằm viện điều trị. Bệnh viện dã chiến không tiện cho người nhà chăm sóc, tôi định ngay trong đêm nay chuyển cô ấy về trạm y tế khu gia đình."

Bác sĩ Lưu dừng lại hỏi ý kiến vợ chồng Phạm Kim Phúc.

"Được về khu gia đình điều trị đương nhiên là tốt nhất, nhưng thế chẳng phải phiền bác sĩ Lưu ngày nào cũng phải chạy qua chạy lại sao?" Phạm Kim Phúc rất cảm kích nhưng cũng thấy ngại vì bác sĩ vất vả.

"Tổn thương ở não rất mong manh, lại là vết thương cũ nên không thể nóng vội. Ba ngày châm cứu một lần, vừa khéo cứ ba ngày tôi lại phải về trạm y tế khu gia đình thăm khám bệnh nhân."

Bác sĩ Lưu đã sắp xếp ổn thỏa mới đề nghị với người nhà bệnh nhân.

"Vậy thì tốt quá, vất vả cho bác sĩ Lưu rồi."

Phạm Kim Phúc mừng rỡ.

Vợ ông không đi làm, nếu con gái về khu gia đình điều trị thì bà chăm sóc sẽ tiện hơn nhiều.

Bác sĩ Lưu khẽ gật đầu, sau đó nhìn sang Chu Vệ Quốc.

Chu Vệ Quốc nghe đến chuyện chuyển Phạm Vấn Mai về khu gia đình là hiểu ngay vấn đề. Thấy bác sĩ Lưu nhìn mình, anh không trả lời ngay mà nói rõ: "Tuy tôi là anh cả của Vệ Quân nhưng chuyện này tôi không thể quyết định thay nó được."

"Vậy đi hỏi Vệ Quân xem sao."

Chu Chính Nghị hiểu ý, đi đầu hướng về phòng bệnh.

Chu Vệ Quân đã trở thành cơ hội để Phạm Vấn Mai khôi phục ký ức, đương nhiên Phạm Vấn Mai điều trị ở đâu thì Chu Vệ Quân phải trị chân ở đó, hai người như hình với bóng.

"Em không về!"

Quả nhiên, Chu Vệ Quân phản ứng đúng như anh trai dự đoán, từ chối thẳng thừng.

Tuy nói cứu một mạng người là làm phúc, nhưng cứ nghĩ đến những lời lẽ khi Phạm Vấn Mai không bình thường là anh lại bực bội. Anh chẳng có chút cảm tình nào với cô ta, càng không muốn dính vào mấy lời đồn đại vớ vẩn.

Nếu không sau này sẽ rất phiền phức cho chính anh, cho Phạm Vấn Mai và cả người anh thích sau này nữa.

Vợ chồng Phạm Kim Phúc nhìn thấy Chu Vệ Quân thì vô cùng xấu hổ. Xét cho cùng, Chu Vệ Quân mới là "người bị hại" vô tội nhất.

Chu Vệ Quốc sẽ không ép em trai làm điều gì không muốn, nếu Chu Vệ Quân từ chối, anh sẽ ủng hộ.

Bác sĩ Lưu chỉ còn biết nhìn sang Chu Chính Nghị cầu cứu.

Ông vừa mới cam đoan với vợ chồng Phạm Kim Phúc, giờ mà thiếu mất "nhân tố" Chu Vệ Quân thì ông cũng chẳng biết bao giờ mới chữa khỏi cho người ta.

Chu Chính Nghị tuy rất muốn giúp Phạm Kim Phúc nhưng anh sẽ không lấy người khác ra để làm ơn huệ cho mình. Trước ánh mắt cầu cứu của bác sĩ Lưu, anh chỉ đành bất lực nhìn sang chỗ khác.

Hết cách, bác sĩ Lưu đành đặt hy vọng cuối cùng vào Vương Mạn Vân.

Nếu Vương Mạn Vân cũng không giúp thì ông bó tay thật sự.

Vương Mạn Vân nãy giờ vẫn đang suy nghĩ. Đương nhiên cô không phải thánh mẫu, không thể vì thương hại Phạm Vấn Mai mà ép Chu Vệ Quân giúp đỡ. Cô đang suy tính chuyện khác: "Vệ Quân, nếu đồng chí Vấn Mai không khỏi bệnh, cô ấy có thể sẽ cứ dây dưa với cậu mãi. Để giải quyết vấn đề này, chắc chắn một trong hai người sẽ phải chuyển khỏi Thượng Hải."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 455: Chương 455 | MonkeyD