Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 516
Cập nhật lúc: 11/01/2026 13:56
“Thím có người họ hàng ở Ninh Thành, năm nay nhà thím có chút việc không thu xếp đi Ninh Thành được. Cháu giúp thím mang một phần quà nhé, mấy hôm nữa thím gói ghém xong sẽ gửi sang nhà anh cả cháu.” Trương Thư Lan nhờ vả.
“Vâng ạ, được thím.”
Chuyện nhỏ nhặt, Chu Vệ Quân đương nhiên sẽ không từ chối.
Hai người nói thêm vài câu rồi chia tay. Trương Thư Lan đi làm, Chu Vệ Quân tiếp tục đi về phía sân tập. Đợi khi cậu chậm chạp đi đến nơi thì thời gian đã trôi qua gần nửa tiếng, đám trẻ Chu Anh Thịnh cũng đã tập thể d.ụ.c xong.
Thấy bóng dáng Chu Vệ Quân, mấy đứa trẻ ùa tới như ong vỡ tổ.
“Cậu út, về nhà ăn sáng đi.” Chu Anh Thịnh mời Chu Vệ Quân về nhà mình ăn sáng.
“Mẹ cháu làm à?” Chu Vệ Quân động lòng.
Chu Anh Thịnh lắc đầu: “Cậu muốn ăn gì, cháu đi nhà ăn mua cho cậu.”
“Thế thì thôi, thà đi nhà ăn ăn luôn cho rồi.” Chu Vệ Quân đoán ngay ra là Vương Mạn Vân chưa dậy. Nghĩ đến việc sức khỏe cô vẫn đang phải tịnh dưỡng, cậu cũng không định đến làm phiền.
“Cũng được, đi nhà ăn ăn đi.”
Chu Anh Thịnh cũng thấy đi nhà ăn tiện hơn.
Mấy đứa trẻ cùng Chu Vệ Quân chậm rãi đi về phía nhà ăn.
“Anh ơi, bà Thư Lan cho kẹo này.” Thu Thu móc sô-cô-la trong túi ra, chia một viên cho Chu Chính Giang, định bảo anh cùng chia với chú út, còn một viên cô bé sẽ ăn cùng biểu đệ và Triệu Quân.
“Kẹo ngon đấy.”
Chu Chính Giang trực tiếp xé vỏ sô-cô-la, bẻ một nửa nhét vào miệng Chu Vệ Quân, nửa còn lại nhét vào miệng mình. Sô-cô-la nhìn thì cứng nhưng gặp nhiệt độ ấm liền mềm ra, rất nhanh khóe miệng hai người đàn ông một lớn một nhỏ đã dính chút vụn nâu, trông hơi mất hình tượng. Chu Vệ Quân và Chu Chính Giang vội vàng thè lưỡi l.i.ế.m sạch.
“Tớ không ăn đâu, răng tớ sắp rụng rồi.”
Đối mặt với viên sô-cô-la đưa đến trước mặt, cả Chu Anh Thịnh và Triệu Quân đều lắc đầu. Răng cửa của Chu Anh Thịnh đã lung lay từ lâu, có thể rụng bất cứ lúc nào, cậu bé không dám ăn kẹo. Còn Triệu Quân đã rụng một cái răng cửa, từ đó nói chuyện bị gió lùa, dạo gần đây cậu bé ít nói hẳn đi.
“Chú út.”
Thu Thu nhìn sang Chu Vệ Quân cầu cứu.
“Vậy cháu tự ăn đi, giấy gói xé ra rồi, gói lại chắc chắn không được đâu, ăn cả viên đi.” Chu Vệ Quân nhanh ch.óng tìm ra giải pháp.
Chu Chính Giang cũng gật đầu.
Người nhà họ đều rất thân thiện, sẽ không ghen tị ai ăn nhiều hay ai ăn ít.
“Vâng.” Thu Thu thấy mọi người đều không ăn mới tự mình ăn.
Nhà ăn quân khu vĩnh viễn là nơi đông đúc nhất. Không ít gia đình cả hai vợ chồng đều đi làm, bận rộn đến mức chẳng có thời gian nấu nướng ở nhà, tình trạng cả nhà ăn cơm căng tin diễn ra khắp nơi.
Lúc nhóm Chu Vệ Quân đến, gần như không còn chỗ trống. Vẫn là Chu Anh Thịnh mắt tinh, nhanh ch.óng tìm được mấy chỗ trống, đỡ Chu Vệ Quân qua ngồi rồi mới đi lấy cơm.
Bữa sáng hôm nay khá đặc sắc, chắc là do cuối năm, vật tư tương đối dồi dào nên hiếm hoi lắm mới thấy có quẩy, sữa đậu nành, còn có cả bánh bao lớn nhân thịt tận 50%.
“Mọi người ăn trước đi, cháu lấy một phần mang về nhà đã.”
Chu Anh Thịnh và Chu Chính Giang bưng khay đồ ăn đầy ắp tới, sau đó Chu Anh Thịnh vớ lấy cái bánh bao nhét vào miệng rồi chạy biến. Cậu bé bảo sao hôm nay nhà ăn đông thế, không ít người còn mang cả chậu lớn đi mua. Hóa ra là hôm nay nhà ăn có món ngon. Cái này nhất định phải mang về cho ba mẹ nếm thử.
Chu Anh Thịnh chạy nhanh như gió, Chu Vệ Quân nhìn theo bóng lưng đứa cháu, trong lòng có chút chua xót nhưng nhiều hơn là tự hào. Đứa trẻ mang dòng m.á.u nhà họ Chu chính là hiểu chuyện như thế.
Hai anh em Chu Chính Giang nhìn thoáng qua chú út, coi như không thấy gì, cúi đầu ăn sáng. Còn Triệu Quân thì đã bắt đầu "chiến đấu" rồi. Tập thể d.ụ.c xong dễ đói bụng thật.
Chân cẳng Chu Anh Thịnh nhanh thật, đưa bữa sáng về xong quay lại mà nhóm Chu Vệ Quân vẫn chưa ăn xong. Ngồi xuống, cậu bé bắt đầu vui vẻ thưởng thức phần bữa sáng của mình.
Ở nhà họ Chu, Chu Chính Nghị và Vương Mạn Vân cũng không ngủ quá lâu.
Từ lúc Chu Anh Thịnh về mang bữa sáng, Chu Chính Nghị nghe thấy động tĩnh dưới nhà, nhìn đồng hồ thấy 8 giờ, anh cúi xuống hôn lên má vợ, rồi rời giường mặc quần áo.
