Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 628
Cập nhật lúc: 12/01/2026 09:09
Vương Mạn Vân nhìn con trai, không nhịn được cười ha hả, đưa tay xoa đầu cậu bé.
"Ba, ba có tin không?" Chu Anh Thịnh nhìn Chu Chính Nghị với ánh mắt sáng rực, đòi hỏi sự đồng thuận từ cha.
"Ừ, ba cũng tin."
Chu Chính Nghị không phải nói để vợ con vui lòng. Trên đường về, anh gặp Trần Hướng Đông. Dù ông ấy không nói gì nhưng nhìn thần thái nhẹ nhõm đó, anh biết công thức của vợ đã phát huy tác dụng.
"Mẹ ơi, ngày mai trẻ con bọn con có được đi xem không?" Chu Anh Thịnh nhớ lại chuyện hôm nay có người đến nhà bắt nạt mẹ, lo lắng ngày mai lại có kẻ gây rối.
"Ngày mai trẻ con đi được, ai trong khu gia binh cũng có thể đi xem."
Ngày mai là thời khắc chứng kiến kỳ tích, cũng là lúc chứng minh năng lực của Vương Mạn Vân. Chu Chính Nghị và Trần Hướng Đông đã bàn bạc kỹ, nhất định phải mở rộng cửa Hậu cần bộ cho mọi người vào xem.
"Tốt quá! Mẹ ơi, mai con đi cùng mẹ. Kẻ nào dám..." Chu Anh Thịnh liếc nhìn ba, nuốt nửa câu sau vào bụng, nhưng lén lút nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đầy vẻ đe dọa ở chỗ khuất.
Chu Chính Nghị tuy không thấy nắm đ.ấ.m của con nhưng thừa hiểu tính nó, anh thong thả buông một câu: "Hôm nay ba vừa tẩn cho mấy người một trận."
Vương Mạn Vân và Chu Anh Thịnh đều ngạc nhiên. Bình thường Chu Chính Nghị đ.á.n.h người thì đ.á.n.h thôi, hiếm khi về nhà khoe khoang kiểu này.
Vẫn là Chu Anh Thịnh hiểu bố mình nhất. Dòng m.á.u bao che người nhà chảy trong huyết quản, liên tưởng đến việc hôm nay cậu cũng lôi anh họ đi đ.á.n.h nhau, cậu đoán ngay ra bố đ.á.n.h ai. Cậu bé nhe cái miệng đang thay răng cửa ra cười toe toét. Mấy cái răng mới mọc được vài tháng, còn chưa đều nhưng nụ cười thì rạng rỡ hết cỡ.
Vương Mạn Vân nhìn nụ cười giống hệt nhau của hai cha con, đầu óc lóe lên tia sáng, hiểu ngay ý tứ sâu xa của chồng. Cô hỏi: "Có phải con đ.á.n.h nhau với con nhà người ta không?" Cô nhẹ nhàng ấn vào trán Chu Anh Thịnh.
Chuyện này Chu Anh Thịnh kiên quyết không nhận, chỉ cười hì hì, không gật cũng chẳng lắc. Vương Mạn Vân liếc chồng một cái rồi thôi không hỏi nữa. Miễn là có chừng mực thì trẻ con đ.á.n.h nhau chút cũng chẳng sao.
Một đêm trôi qua yên bình.
Sáng sớm hôm sau, Chu Chính Nghị ăn sáng cùng vợ con rồi đi làm. Không phải anh không muốn đi cùng vợ đến Hậu cần bộ mà là thời gian chưa cho phép. Bông cần ngâm đủ 24 tiếng, còn hơn 2 tiếng nữa mới đủ giờ, đến sớm cũng vô ích, chắc Hậu cần bộ còn chưa mở cửa kho để giữ bí mật kết quả cuối cùng.
Tiễn chồng đi xong, Vương Mạn Vân và Chu Anh Thịnh cũng chuẩn bị xuất phát. Đã sang mùng 7, mùng 8 Tết rồi mà đêm qua trời lại đổ tuyết, đủ biết hôm nay lạnh thế nào. Không muốn bị cảm lạnh, hai mẹ con nai nịt kín mít như ninja. Khăn quàng dày, găng tay, mũ len, rồi khoác thêm cái áo bông dày sụ.
Ra khỏi cửa, hơi thở phả ra lập tức hóa thành làn khói trắng. Vương Mạn Vân nhìn mặt trời đỏ rực đang ló rạng, dậm dậm đôi giày bông cho ấm chân rồi mới khóa cửa, dắt Chu Anh Thịnh đi.
Vừa ra khỏi cổng viện thì gặp Trương Thư Lan bế Hạo Hạo đi tới, theo sau là Thái Văn Yến.
"Bà ơi, bế cháu."
Hạo Hạo mê Vương Mạn Vân như điếu đổ, vừa thấy cô là miệng ngọt xớt gọi bà, hai tay giơ ra đòi bế. Mặc nhiều quần áo quá nên trông thằng bé như con chim cánh cụt nhỏ, đáng yêu vô cùng.
"Để con."
Chu Anh Thịnh chắn trước mặt mẹ, giành phần cõng em bé. Với sức khỏe của mẹ cậu, bế cục bông di động này đi một lúc chắc thở không ra hơi mất.
Vương Mạn Vân cũng không dám mạo hiểm sức khỏe mà bế Hạo Hạo đi bộ. Thằng bé nhìn nhỏ thế thôi chứ là cháu đích tôn được chăm bẵm kỹ càng, nặng trịch à. Ở nhà ngồi ghế bế một lúc thì được, chứ ra đường thì chịu. May mà con trai nhanh nhảu đỡ lời. Giờ phút này cô thấy tự hào về con trai hết sức.
"Tiểu Thịnh muốn cõng Hạo Hạo à? Được rồi, giao cho cháu đấy."
Trương Thư Lan cũng biết sức khỏe Vương Mạn Vân, vốn không định đưa cháu cho cô bế, nhưng thấy Chu Anh Thịnh xung phong thì bà yên tâm đặt cháu lên lưng cậu bé.
Ngoài người nhà ra, người Hạo Hạo thích nhất là bà nuôi nấu ăn ngon, người thứ hai chính là anh Chu Anh Thịnh. Được anh cõng, cậu bé khoái chí nằm bò ra, ngọ nguậy cái đầu nhỏ rồi thơm chụt một cái vào má anh. Sướng đến mức nước miếng chảy ròng ròng.
