Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 652
Cập nhật lúc: 12/01/2026 09:13
Vương Mạn Vân biết con trai về hôm nay, đã đi chợ, nấu nướng tươm tất, nhưng vì có khách nên không thể ra cửa đón. Giờ con trai đã về, khách khứa cũng không tiện nán lại lâu. Bác Từ khen Chu Anh Hoa vài câu lớn bổng lên, ngoan ngoãn hơn rồi cùng Chung Tú Tú ra về.
Vương Mạn Vân tiễn khách ra cửa. Quay vào nhà, cô thấy không khí náo nhiệt hẳn lên. Lũ trẻ hàng xóm thân thiết đã tụ tập đông đủ.
Nhớ lại cuộc trò chuyện dang dở với bác Từ, cô vẫy tay gọi Chu Anh Thịnh.
"Mẹ gọi con ạ?" Chu Anh Thịnh chạy lại.
"Lát nữa con sang rủ Từ Kiến Trung đi chơi, rồi khéo léo hỏi xem bạn ấy có về quê cùng bà nội không nhé?"
Vương Mạn Vân không hỏi được bác Từ nên đành chủ động tìm hiểu. Cô thấy chuyện bác Từ về quê tổ chức tiệc rượu rất đáng ngờ. Thời buổi này, ai cũng cố gắng thể hiện tư tưởng tiến bộ, ít ai dám làm cỗ bàn linh đình. Hơn nữa, nhà họ Từ lấy đâu ra tiền và lương thực để mời cả làng ăn uống?
Chu Anh Thịnh tuy không hiểu mục đích của mẹ nhưng vẫn nhận lời ngay. Sẵn dịp anh trai về, cậu có thể rủ Từ Kiến Trung đi thả diều luôn.
"Tiểu Hoa, lại đây mẹ xem nào, có bị thương ở đâu không?" Dặn dò con út xong, Vương Mạn Vân quay sang ngắm nghía cậu con lớn đã cao lớn phổng phao.
Mười ba tuổi, gương mặt vẫn còn non nớt, nhưng phong thái đã chững chạc, toát lên sự rắn rỏi, kiên nghị của một quân nhân. Nhìn con, cô vừa tự hào vừa xót xa.
Chu Anh Hoa đang mải mê kể chuyện quân ngũ cho Chu Chính Giang nghe. Hai anh em trạc tuổi nhau, lại cùng chung sở thích. Chu Chính Giang tiếc nuối vì năm nay không được vào đội dự bị nên càng tò mò về cuộc sống trong đó. Những gì được phép nói, Chu Anh Hoa kể hết, còn những gì cần bảo mật thì cậu tuyệt đối giữ kín. Là con nhà lính, Chu Chính Giang hiểu quy tắc nên không gặng hỏi thêm, chuyển sang chủ đề khác.
Nghe mẹ gọi, Chu Anh Hoa vội đứng dậy đi tới.
Khi cậu đứng gần, Vương Mạn Vân mới thực sự cảm nhận được sự thay đổi về chiều cao của con. Trước kia cô còn cao hơn cậu một chút, giờ thì hai mẹ con đã ngang nhau.
"Mẹ yên tâm, con không sao đâu. Mẹ xem này." Chu Anh Hoa xòe hai bàn tay ra.
Đôi bàn tay trắng trẻo ngày nào giờ đen đi và thô ráp hơn hẳn. Sờ vào những vết chai sạn trong lòng bàn tay con, Vương Mạn Vân biết đó là dấu tích của những buổi tập luyện vất vả.
Nhận ra sự xót xa trong mắt mẹ, Chu Anh Hoa vội rụt tay lại, kéo ống quần lên khoe: "Mẹ xem, chân con cũng lành lặn. Ở đơn vị con sống tốt lắm, huấn luyện viên và đồng đội đều rất tuyệt."
Biết con trai không muốn mình lo lắng, Vương Mạn Vân nén cảm xúc, cười hỏi: "Khai thật đi, hũ bò khô con ăn mấy ngày là hết?" Cô đoán cậu bé kỷ luật như Chu Anh Hoa chắc cũng phải ăn dè sẻn lắm, có khi sáng nay mới hết cũng nên.
Chu Anh Hoa ngớ người, gãi đầu ấp úng. Bò khô cậu đã chia cho mọi người ngay từ những ngày đầu, nhưng nói là ăn hết thì cũng chưa đúng, vì ai cũng tiếc của, mỗi lần chỉ dám xé một tí tẹo để nhấm nháp.
Cậu lặng lẽ lôi từ ba lô ra hũ thủy tinh, bên trong vẫn còn một miếng bò khô nhỏ xíu.
"Sao còn ít thế này mà không ăn nốt đi?" Vương Mạn Vân ngạc nhiên, định bụng bảo cảnh vệ Tiểu Trịnh đi mua thêm thịt bò làm cho con mang đi đợt tới.
"Miếng này con ăn trong một tháng đấy ạ." Chu Anh Hoa thú thật.
Mọi người đều sửng sốt.
Vương Mạn Vân nhìn khuôn mặt đã bớt đi nét bầu bĩnh của con, không hiểu nổi. Cô đã dặn kỹ là không cần chia sẻ, vì phiếu thịt nhà ai cũng có hạn, chẳng lẽ có người mặt dày đến mức xin ăn của trẻ con? Hay là bị trấn lột?
Không chỉ Vương Mạn Vân, cả Chu Anh Thịnh và đám trẻ đều nghĩ vậy. Chu Anh Thịnh sốt ruột hỏi: "Anh Hai, có phải có đứa nào cướp đồ ăn của anh không? Anh nói đi, là đứa nào?" Cậu bé xắn tay áo, hùng hổ định đi tìm kẻ bắt nạt anh mình tính sổ.
Thấy mọi người hiểu lầm, Chu Anh Hoa vội vàng giải thích. Cậu tất nhiên không nỡ chia sẻ món ngon mẹ làm, nhưng hoàn cảnh bắt buộc. Dù trong lúc tập luyện có cạnh tranh gay gắt đến đâu, thì trước những vấn đề chung, cả đội phải đoàn kết. Quân nhân là những người có thể giao phó lưng mình cho đồng đội.
Nghe xong, Vương Mạn Vân mới vỡ lẽ, cười nói: "Thế thì để mẹ làm thêm cho con. Lát nữa mẹ bảo chú cảnh vệ đi mua thịt bò." Tết vừa rồi nhà họ Trương đền bù không ít phiếu thịt, giờ dùng cho con trai là hợp lý nhất.
