Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 696
Cập nhật lúc: 12/01/2026 18:18
Đối phương tuy không nói rõ quan hệ với các em không tốt, nhưng cũng có thể thấy là rất bình thường.
Trong trường hợp này, nếu Chung Tú Tú biết mình không phải con gái nhà họ Chung, thì chuyện con gái nhà họ Chung gả cho ai, sống tốt hay không, cô ta chắc chắn không quan tâm, nói không chừng còn mừng thầm.
Hành động lao về nhà vừa rồi có chút quái dị.
"Đến rồi, các đồng chí, đây là nhà cái Tú." Trong lúc Vương Mạn Vân trầm tư, trưởng thôn đã đưa họ đến nhà mẹ đẻ Chung Tú Tú.
Chỉ nhìn cổng sân là có thể thấy điều kiện nhà họ Chung quả thực không tồi.
"Lão Chung, lão Chung ơi, có khách quý tới, mau ra đón đi." Vì không phải chủ nhà, trưởng thôn không tiện dẫn nhiều người xông vào thẳng, bèn đứng ngoài cổng gọi vọng vào.
Qua cánh cổng mở rộng, có thể thấy ba gian nhà hầm chính diện, hai bên trái phải mỗi bên còn có một gian, bố cục này ở thôn Sa Đầu được coi là gia đình thể diện nhất.
Lúc này trên nền sân còn vương vãi xác giấy hồng, hẳn là tàn dư của tiếng pháo nổ mừng vui.
Ngoài ra, trong cái sân rộng còn có hai cái bàn, bên trên bày biện bát đũa, có vẻ đã dùng xong chưa kịp rửa, nhìn đen sì, cũng không biết trước đó đựng cái gì.
Mấy thứ này đều không lọt vào mắt nhóm Vương Mạn Vân, lúc này họ đều đang nhìn chằm chằm vào một gian hầm chính.
Ở cửa có vài người chiều cao không đồng đều, tuổi tác cũng khác nhau đang đứng.
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân cũng ở đó.
Thấy hai đứa trẻ, nhóm Vương Mạn Vân biết Chung Tú Tú chắc chắn đang ở trong hầm, nói không chừng đang đối đầu với ai đó. Ngay khi họ chưa kịp lên tiếng, theo một tiếng "loảng xoảng" thanh thúy, kính cửa sổ hầm bị vỡ tan.
Mọi người nhìn thấy mặt Chung Tú Tú, đầy m.á.u.
Trong tình huống này không cần phải đợi chủ nhà mời nữa. Chung Tú Tú và Từ Văn Quý là vợ chồng, nói câu khó nghe thì cha mẹ Chung Tú Tú hiện tại cũng không có tư cách đ.á.n.h con gái trước mặt Từ Văn Quý.
Tư tưởng thế hệ trước là con gái gả đi như bát nước đổ đi, nhà mẹ đẻ không còn tư cách dạy dỗ.
Từ Văn Quý không cần Vương Mạn Vân nhắc nhở, lao vào nhà họ Chung.
"Dì ơi, dì có sao không?"
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân cũng không ngờ Chung Tú Tú sẽ bị thương, nhìn Chung Tú Tú mặt đầy m.á.u, vội vàng chạy tới đỡ, nhưng hai đứa quá nhỏ, căn bản không đỡ nổi.
May mà Từ Văn Quý kịp thời chạy tới, đón lấy vợ ôm vào lòng.
"Lão Chung, tình hình thế nào đây? Cái Tú êm đẹp mang quà về lại mặt, sao ông lại đ.á.n.h con bé bị thương thế này? Tôi cảnh cáo ông, đây không phải xã hội cũ nữa, giờ không thịnh hành kiểu đ.á.n.h con cái đâu, đây là phạm pháp, phải ngồi tù đấy."
Trưởng thôn chạy theo sau đến trước cửa hầm, nhìn lão Chung đang ngơ ngác, mở miệng răn dạy.
Lại còn không ngừng nháy mắt ra hiệu.
Lão Chung rất kinh ngạc, ông ta căn bản không hề đ.á.n.h Chung Tú Tú. Ngược lại, Chung Tú Tú vừa vào cửa đã túm cổ áo ông ta kéo vào hầm, ông ta còn chưa kịp hỏi chuyện gì thì Tú Tú liền lao đầu vào cửa sổ.
Kính cửa sổ vỡ, ông ta còn chưa kịp đau lòng thì trong nhà đã ùa vào bao nhiêu là người.
Trưởng thôn lại còn chỉ vào mũi ông ta mà mắng.
Lão Chung không hiểu rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.
"Tôi... tôi không đ.á.n.h cái Tú, thật sự, chạm vào một đầu ngón tay nó cũng chưa, là tự nó lao vào cửa kính, tôi cũng không biết chuyện này rốt cuộc là thế nào." Mặc kệ trưởng thôn có tin hay không, lão Chung vẫn vội vàng giải thích.
Ánh mắt ông ta dừng lại trên người Từ Văn Quý.
Từ lời nói ban nãy của trưởng thôn và hành động ôm Chung Tú Tú thân mật của Từ Văn Quý lúc này, ông ta đoán được người này chính là con rể Từ Văn Quý.
Lần đầu gặp mặt, ông ta cảm thấy đối phương hơi già.
Nhưng đối phương công tác tốt, người hào phóng, điểm này ông ta vẫn rất hài lòng.
"Đồng chí Tiểu Trịnh, giúp tôi một tay."
Từ Văn Quý lúc này chẳng rảnh đâu mà chào hỏi cha vợ. Vợ đầu đầy m.á.u me, anh phải nhanh ch.óng sát trùng băng bó, nếu không m.á.u chảy nhiều sẽ tổn hại lớn đến sức khỏe.
"Tới đây."
Cảnh vệ viên Tiểu Trịnh đưa hành lý trong tay cho hai cảnh vệ viên bên ngoài, vội vàng lấy túi cấp cứu từ ba lô của mình ra tiến lên hỗ trợ.
Từ Văn Quý bế Chung Tú Tú ra giữa sân.
