Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 893
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:27
Khi Chu Anh Thịnh hỏi thầy An, thầy không chỉ nhìn đường mà còn quan sát bọn trẻ qua gương chiếu hậu. Hai đứa lớn còn giả vờ ngoan được, chứ hai đứa nhỏ thì cứ ngó nghiêng rồi thì thầm to nhỏ.
“Trường học sao mà nghỉ được, là thầy muốn đưa các em đi mở mang tầm mắt. Lý thuyết phải kết hợp thực tiễn mới là chân lý.”
Thầy An không nhận ra sự bất thường, cũng không nói dối mà nói thẳng lý do.
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân trợn tròn mắt.
Vài giây sau, Chu Anh Thịnh rên rỉ, không khách khí chỉ trích: “Thầy An, sao thầy làm thế, không nói với chủ nhiệm tiếng nào. Thế này là trốn học đấy! Thầy chủ nhiệm không chỉ phạt bọn em mà còn mách phụ huynh nữa. Thầy hại c.h.ế.t bọn em rồi, không được, thầy phải đưa bọn em về ngay.”
“Đúng đấy chú ơi, đưa bọn cháu về đi, cháu không muốn ăn ‘lươn xào thịt’ (bị đ.á.n.h đòn) đâu.” Triệu Quân vừa nói vừa xoa m.ô.n.g, mặt mày ủ dột.
“Sắp đến nơi rồi, về làm gì.” Thầy An không lay chuyển, trêu chọc: “Các em có phải chưa từng trốn học đâu. Thầy nhớ hai đứa từng xin nghỉ hơn một tháng mà, sao giờ lại thấy việc đi học quan trọng thế?”
“Cái… cái đó khác, xin nghỉ là ba mẹ xin, hôm nay là tự trốn học, chắc chắn bị phạt.” Chu Anh Thịnh thấy thầy An không đổi ý, vội chọc chọc tay Mã Nguyên: “Chú Mã, đưa bọn cháu về đi. Thầy chủ nhiệm hung lắm, sáng nay cháu mang hai em đi học thầy đã cảnh cáo rồi, chiều mà không đi thầy ấy dùng thước kẻ vụt đấy.”
Nhớ lại cái thước kẻ oai phong của thầy chủ nhiệm, không chỉ Chu Anh Thịnh và Triệu Quân sợ hãi mà Bé và Hạo Hạo cũng gật đầu lia lịa.
“Chú ơi, về đi, Hạo Hạo sợ đau.” Hạo Hạo chìa bàn tay nhỏ cho Mã Nguyên xem, sáng nay nói chuyện riêng bị thầy khẽ đ.á.n.h đỏ cả tay.
Mã Nguyên khó xử giải thích: “Chú có nhiệm vụ, đưa các cháu về thì không kịp giờ.” Quân nhân lấy nhiệm vụ làm trọng, dù nhà có chuyện cũng không thể bỏ nhiệm vụ.
“Hay là chú Mã thả bọn cháu xuống, bọn cháu tự bắt xe buýt về?” Chu Anh Thịnh lùi một bước để thăm dò, xem rốt cuộc ai là người xấu hay cả hai đều xấu.
“Không được.” Mã Nguyên từ chối ngay. Bốn đứa trẻ, chỉ có hai đứa lớn tạm yên tâm chứ hai đứa bé tí thì sao mà thả xuống được. Thượng Hải lớn thế này, lỡ xảy ra chuyện gì hắn và Lão An sao ăn nói với phụ huynh.
“Đưa về không chịu, thả xuống cũng không xong, thầy An, các thầy nhất quyết muốn bọn em bị phạt à?” Chu Anh Thịnh quan sát địa hình và tình hình xung quanh, càng quan sát càng bất an.
Nếu chỉ có cậu và Triệu Quân thì còn liều mạng chạy được, nhưng còn Bé và Hạo Hạo, hai đứa bé chẳng hiểu gì cả, không thể phối hợp.
“Thằng nhóc họ Chu kia, sao tâm địa em cũng hẹp hòi y như thầy An của em thế. Như thầy An nói đấy, về chịu phạt chút có sao đâu, không thể để chú lỡ nhiệm vụ được.” Mã Nguyên cũng sốt ruột.
“Hay là thầy An đưa bọn em về?” Chu Anh Thịnh không tin thầy An cũng trùng hợp có nhiệm vụ.
“Thầy là huấn luyện viên bên thiếu niên quân nhân, em nghĩ thầy có nhiệm vụ hay không?” Thầy An quay lại nghiêm mặt nhìn Chu Anh Thịnh, thần sắc rất lạnh lùng.
Chu Anh Thịnh rất muốn đ.ấ.m vào mặt thầy An một cái, nhưng nghĩ đến Bé và Hạo Hạo, cậu đành cười gượng thỏa hiệp: “Thôi được rồi, bị phạt thì bị phạt, coi như bài học.”
“Thế mới đúng chứ, nam t.ử hán đại trượng phu phải dứt khoát. Biết rõ không làm được thì đừng giãy giụa vô ích. Không phải muốn gặp anh trai sao, đi theo bọn tôi, biết đâu gặp được.” Mã Nguyên cười ha hả.
Chu Anh Thịnh càng lo lắng nhưng vẫn hỏi: “Thật sự gặp được anh cháu ạ?”
“Nghĩ hay nhỉ? Thầy bảo đảm em gặp được anh trai bao giờ?” Thầy An liếc xéo, vẻ mặt khinh thường khác hẳn ngày thường.
Chu Anh Thịnh trầm mặc sâu sắc. Quả thật đối phương chỉ nói "có khả năng", chưa từng bảo đảm. Vậy là cậu bị lừa rồi!
Bị lừa làm Chu Anh Thịnh càng phẫn nộ nhưng càng bình tĩnh. Cậu nhớ lời anh trai dạy: khi gặp nguy hiểm, càng bình tĩnh càng có cơ hội thoát thân. Không được vội, không được lộ sơ hở.
Triệu Quân cũng giữ bình tĩnh rất tốt, cậu đã được trui rèn kỹ năng diễn xuất từ những ngày bị Lý Tâm Ái hành hạ.
“Hôm nay đi bờ biển nhất định phải bắt ít tôm biển mang về, mẹ tớ bảo muốn làm sủi cảo tôm.” Chu Anh Thịnh đ.á.n.h lạc hướng, nói chuyện tự nhiên với nhóm Triệu Quân.
