Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 901
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:29
Nghĩ đến đây, Triệu Quân lập tức ôm lấy eo Diệp Văn Tĩnh: “Bà nội, cháu không đi đâu, cháu muốn ở với bà.”
“Bà nội, không đưa anh đi đâu, cháu muốn anh cơ!” Bé cũng tưởng bà nội thật sự muốn đưa anh trai đi, ôm c.h.ặ.t đùi Diệp Văn Tĩnh không buông.
“…” Diệp Văn Tĩnh dở khóc dở cười, bà chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ dọa cả hai đứa cháu.
Mắt thấy Chu Anh Thịnh và Hạo Hạo cũng định xin tha, Vương Mạn Vân vội vàng giảng hòa: “Chị dâu, chị đừng dọa trẻ con. Việc này không đến lượt nhà chị chịu trách nhiệm, muốn chịu trách nhiệm thì cũng là lão Chu nhà em gánh toàn bộ. Tiểu Quân trong tình huống đó không có bất kỳ lỗi sai nào.”
Đứa trẻ trong lúc nguy hiểm đến tính mạng đã chọn cách ra tay có lợi nhất cho mình, quả thực không có chút sai nào.
“Hai nhà đừng tranh nữa, cũng đừng nói ai gánh toàn bộ trách nhiệm. Tôi kiến nghị mau ch.óng bảo bác sĩ Lưu đi xem vết thương cho đồng chí Mã Nguyên, có bác sĩ Lưu ở đó chắc không có vấn đề gì lớn đâu.” Trương Thư Lan nhanh ch.óng đưa ra chủ ý.
“Mẹ, mọi người đừng lo. Bác sĩ Lưu hôm nay đang ở bệnh viện căn cứ cửa biển. Vốn dĩ chú ấy đi là vì nhóm Tiểu Thịnh, hiện tại có lẽ đã điều trị xong cho huấn luyện viên An và chú Mã rồi.” Chu Anh Hoa kịp thời lên tiếng để người lớn yên tâm.
“Vậy thì tốt, ngày mai phải đi thăm hai bệnh nhân mới được.” Vương Mạn Vân yên tâm hơn hẳn, chủ đề này cũng theo đó dừng lại.
Nửa giờ sau, một sọt tôm biển lớn đã được bóc vỏ để gói sủi cảo.
Cua cũng được hấp chín bưng lên bàn. Trước khi ăn cơm, Vương Mạn Vân bảo Chu Anh Hoa dẫn Chu Anh Thịnh mang biếu nhà bác cả Chu Vệ Quốc không ít sủi cảo tôm. Hôm nay nhà cô đông người ăn cơm nên không mời nhóm bà cụ qua nữa.
Tại bệnh viện cửa biển, bác sĩ Lưu đã xử lý xong vết thương cho thầy An và Mã Nguyên, lúc này đang nhìn hai người cười không chút khách khí.
Đối mặt với sự cười nhạo, thần sắc thầy An vẫn còn tốt chán. Cũng chỉ là vỡ mũi, khâu mấy mũi thôi. Tuy thầy là huấn luyện viên nhưng sức chiến đấu thật sự không ra sao, vết thương này cũng nằm trong dự liệu.
Điều duy nhất khiến thầy xấu hổ là bị một đứa trẻ chưa đầy tám tuổi đ.á.n.h.
Còn về phần Mã Nguyên, lúc này mặt hắn đã xanh mét như tàu lá chuối. Hơn nữa vì không dám đắc tội bác sĩ Lưu, hắn dứt khoát làm đà điểu, trùm chăn kín đầu, chủ trương mặc kệ đời.
“Lão Lưu, đừng cười nữa. Việc này nếu là anh gặp phải, phỏng chừng anh cũng chẳng khá hơn hai chúng tôi đâu.” Thầy An thấy bác sĩ Lưu cười đến mức sắp bò ra bàn, không thể không lên tiếng vớt vát chút sĩ diện.
Lời này vừa thốt ra, bác sĩ Lưu tuy không cười nhạo nữa nhưng vẫn vô tình bóc mẽ hai người: “Các anh ấy à, vẫn là coi thường người khác. Qua bài học này, xem sau này các anh còn dám coi thường trẻ con không!”
Cứ tưởng trẻ con mấy tuổi đầu thì tùy tiện tóm cái là được, kết quả lại ăn quả đắng trong tay bọn nhỏ.
Bác sĩ Lưu từng đi theo đoàn đến miền Tây, Chu Anh Thịnh và Triệu Quân so với đám thiếu niên quân nhân như Chu Anh Hoa thì không xuất sắc bằng, nhưng cũng có điểm sáng. Đặc biệt là Chu Anh Thịnh, đã lập được công lao. Nếu không phải chưa đủ tuổi thì đã sớm được luận công ban thưởng. Dù sao công lao của Chu Anh Thịnh và Vương Mạn Vân đều đã được Phân khu quân khu và Quân khu Tô Châu ghi nhận, sau này tuyệt đối không để hai người chịu thiệt.
Lời bác sĩ Lưu khiến thầy An và Mã Nguyên xấu hổ không thôi.
Bọn họ đúng là đã xem thường hai đứa nhỏ. Thật sự cho rằng hai đứa nhỏ như vậy, lại mang theo hai đứa bé tí nữa thì sẽ chẳng có uy h.i.ế.p gì, sau đó vì tự phụ mà chịu thiệt.
“Chuyện này tôi cũng phải viết kiểm điểm. Sau này đối mặt với bất cứ ai, bất cứ việc gì, đều không thể có nửa điểm tự phụ.” Thầy An nghiêm khắc kiểm điểm bản thân.
“Tôi đoán ngày mai phụ huynh mấy đứa nhỏ sẽ tới thăm các anh. Các anh xem, là về khu gia đình với tôi hay ở lại đây.” Bác sĩ Lưu nhìn đồng hồ, định về nhà. Anh đã lâu không về nhà nghỉ ngơi t.ử tế, rất nhớ nhà.
Mã Nguyên thò đầu ra khỏi chăn, không chút do dự nói: “Tôi ở lại đây tĩnh dưỡng.” Chuyện mất mặt như vậy hắn làm sao dám về nhà, lỡ truyền ra cái gì thì hắn còn mặt mũi nào làm người.
