Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 910
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:30
Chờ bọn trẻ đi khỏi, Vương Mạn Vân mới chậm rãi đi xuống sân sau.
Thời tiết ngày càng nóng, rau trong vườn lớn nhanh như thổi. Hiện tại nhà cô ngoài việc mua chút thịt thì rau củ căn bản không cần mua. Rau trong vườn không chỉ đủ ăn mà còn có thể chia bớt cho nhà Triệu và Thái.
Mấy hôm trước đi ngang qua khu nhà tầng, cô phát hiện mảnh vườn nhỏ bác gái Từ trồng năm ngoái đã bị người khác trồng.
Nhìn người lạ đang chăm sóc vườn rau, trong lòng Vương Mạn Vân dâng lên niềm cảm thán.
Mảnh vườn nhỏ đó xưa nay đều do bác gái Từ chăm sóc, đất là do bác ấy khai hoang và bồi dưỡng mấy năm nay. Nghe nói rau trồng năm ngoái đặc biệt tốt, không ngờ thành quả mới hưởng thụ được một năm đã phải nhường cho người khác hưởng lợi.
Vương Mạn Vân nghe Trương Thư Lan kể, vì tranh giành mảnh đất ấy mà không ít người nhà bên khu nhà tầng suýt đ.á.n.h nhau. Cuối cùng một nhóm người phải bốc thăm, thay phiên nhau trồng trọt mới giải quyết được vấn đề.
Vương Mạn Vân không biết mấy ngày nữa bác gái Từ trở về, nhìn thấy mảnh vườn tâm huyết thành địa bàn của người khác liệu có buồn không. Nếu là cô, cô sẽ buồn lắm.
Vương Mạn Vân đang nhổ cỏ thì nghĩ đến chuyện này, đứng dậy cảm thấy eo hơi mỏi, đưa tay đỡ lấy. Haizz, cái thân thể tàn tạ này, không biết còn phải uống t.h.u.ố.c bao lâu nữa, giờ cô cứ ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c là muốn nôn.
“Tiểu Ngũ, nhổ cỏ đấy à?”
Trương Thư Lan và Diệp Văn Tĩnh đi tới, trên tay hai người đều xách theo quà.
“Chắc chắn đồng chí Mã Nguyên chiều nay ở nhà chứ ạ?” Vương Mạn Vân hiểu mục đích hai người tới đây, vội vàng đi ra khỏi vườn rau, rửa tay chân dưới vòi nước bên cạnh.
Con cái hai nhà làm bị thương hai vị giám khảo, phận làm phụ huynh chắc chắn phải tới nhà thăm bệnh nhân.
“Hỏi bác sĩ Lưu rồi, chiều nay thầy An và đồng chí Mã Nguyên đều ở nhà chờ bác sĩ Lưu đến thay t.h.u.ố.c, chúng ta đi lúc này là thích hợp nhất.” Diệp Văn Tĩnh đã chuẩn bị kỹ càng.
“Vậy các chị đợi em vài phút, em thay bộ quần áo đã.”
Vương Mạn Vân nhìn bộ đồ trên người, vì tiện làm việc nên cô mặc rất tùy ý. Mặc thế này đi thăm bệnh nhân thì không ổn lắm, phải thay bộ đồ lịch sự hơn chút.
Mười phút sau, ba người mỗi người xách một món quà đi tới nhà Mã Nguyên.
Vào cửa, vợ Mã Nguyên vô cùng nhiệt tình, không hề thấy chút oán giận nào, Vương Mạn Vân và hai người kia liền hiểu vết thương của Mã Nguyên không nghiêm trọng như lời đồn.
“Mấy vị đồng chí, các chị khách sáo quá, quà không thể nhận đâu. Nói ra thật mất mặt, Mã Nguyên là giám khảo mà đến hai đứa bé tám tuổi cũng không đ.á.n.h lại, mặt mũi già nua đã sớm không biết giấu vào đâu, các chị lại còn mang quà tới, tôi xấu hổ c.h.ế.t mất.”
Vợ Mã Nguyên tên là Hạng Lệ Hoa, bên ngoài đồn đại là rất ghê gớm. Nhưng nhìn người phụ nữ nhiệt tình hào sảng trước mắt, Vương Mạn Vân rất có thiện cảm. Đối mặt với sự từ chối, ba vị phụ huynh sao có thể mang quà về, mỗi người đều bày tỏ lòng biết ơn của phụ huynh, cuối cùng quà cũng được nhận.
Đã tặng quà nhà Mã Nguyên thì nhà thầy An cũng phải đi.
Người ra mở cửa chính là bác sĩ Lưu. Anh vừa thay t.h.u.ố.c xong cho thầy An, thu dọn hòm t.h.u.ố.c, tiện tay mở cửa giúp.
Thấy là ba người Vương Mạn Vân, bác sĩ Lưu nhìn thẳng vào Vương Mạn Vân: “Vừa khéo, tôi cũng đang định đi tìm cô. Đã gặp ở chỗ Lão An thì vào đây ngồi xuống, tôi bắt mạch cho cô xem có cần điều chỉnh đơn t.h.u.ố.c không.”
Vương Mạn Vân không ngờ lại bị bác sĩ Lưu tóm được để bắt mạch, bất đắc dĩ nhìn về phía thầy An đang đi tới.
“Nhà tôi không kiêng kỵ gì đâu, mời các vị vào nhà ngồi nói chuyện.” Thầy An nhiệt tình mời mọi người vào.
Nhìn quà trên tay mọi người, thầy biết ngay chuyện gì, cũng không từ chối như vợ Mã Nguyên mà rất tự nhiên nhận lấy. Ngay cả mười đồng tiền t.h.u.ố.c men Vương Mạn Vân đưa, thầy cũng nhận.
Việc Chu Anh Thịnh đ.á.n.h vỡ mũi thầy không chỉ ảnh hưởng uy danh mà còn gây đau đớn. Nhận chút quà bồi thường cho tâm hồn bị tổn thương, với tính cách “hẹp hòi” của thầy thì chẳng có gì quá đáng.
Nhìn khuôn mặt thầy An vừa mới bớt sưng, Vương Mạn Vân vô cùng áy náy, nói không ít lời hay ý đẹp.
Thầy An đều nhất nhất tiếp nhận, cuối cùng mới nói: “Mấy đứa nhỏ đều đặc biệt ưu tú. Làm thầy giáo, thấy trò giỏi hơn thầy, tôi rất vui. Chút thương tích này không tính là gì. Tôi nhận quà là vì tôi muốn nhận, tôi vui vẻ.”
