Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 918
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:31
Chu Dương tiếp tục dẫn người chạy về phía Chu Anh Thịnh. Dù chạy sau nhưng nhờ sức bật tốt, anh đến nơi trước Triệu Quân. Triệu Quân cũng vừa vặn được Chu Dương kéo đến bên cạnh Chu Anh Thịnh.
“Tiểu… Tiểu Thịnh.”
Triệu Quân đưa tờ giấy trong tay cho Chu Anh Thịnh. Cậu bé nhận ra không chỉ mình mình nhặt được tờ giấy này, giấu giếm cũng vô ích nên dứt khoát đưa ra trước mặt Chu Dương.
Chu Anh Thịnh không giấu đi mà trực tiếp xem nội dung. Chỉ liếc qua cậu đã thấy nội dung y hệt tờ giấy mình nhặt được. Mặt không biến sắc, cậu đưa tờ giấy cho Chu Dương, rồi lấy từ túi áo ra một tờ khác.
Triệu Quân nãy giờ căng thẳng toát mồ hôi hột, giờ kinh ngạc đến mức há hốc mồm. Cậu bé khi nhìn thấy nội dung trên giấy đã sợ đến mức ngừng thở, không ngờ Chu Anh Thịnh là người trong cuộc lại bình tĩnh đến thế.
Trong khi Triệu Quân lo lắng nhìn bạn, Chu Dương cũng đã đọc xong nội dung trên giấy. Mồ hôi lạnh túa ra. Anh thầm may mắn vì Chu Anh Thịnh bình tĩnh, không làm ầm ĩ, nếu không đã kinh động đến bà cụ Chu. Sức khỏe bà cụ không tốt, nếu xảy ra chuyện gì thì nhiệm vụ hôm nay của họ coi như thất bại.
“Ngô Tam, cậu mau đi gọi đội trưởng lại đây.”
Chu Dương thấy sự việc quá nghiêm trọng, mình không thể tự quyết định, định gọi Chu Anh Hoa tới chủ trì.
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, anh lập tức sửa lại: “Không được gọi Chu Anh Hoa.” Nội dung trên giấy không chỉ liên quan đến Chu Anh Thịnh và nhà họ Chu mà còn liên quan đến Chu Anh Hoa. Anh lo Chu Anh Hoa biết sự thật sẽ đau lòng hoặc mất bình tĩnh.
“Cứ gọi anh em tới, anh ấy biết chuyện này rồi.” Chu Anh Thịnh kịp thời lên tiếng.
Lúc này, ánh mắt Chu Dương nhìn Chu Anh Thịnh không chỉ phức tạp mà còn đầy kính nể. Một đứa trẻ chưa đầy tám tuổi không chỉ bình tĩnh đối mặt với nguy cơ mà còn kịp thời hỗ trợ anh. Anh tự hỏi nếu chuyện này rơi vào đầu mình, liệu anh có bình tĩnh được như Chu Anh Thịnh không.
Được Chu Anh Thịnh nhắc nhở, Ngô Tam nhanh ch.óng đi tìm Chu Anh Hoa.
“Tiểu Thịnh, Tiểu Thịnh.”
Trong ruộng đậu, đám trẻ con từ khắp nơi chạy tới lúc này mới đến nơi. Chúng đều đưa tờ giấy trong tay cho Chu Anh Thịnh. Dù thấy Chu Dương và một thiếu niên quân nhân khác, bọn trẻ vẫn cố chấp đưa giấy cho Chu Anh Thịnh.
“Cảm ơn các cậu.”
Chu Anh Thịnh nhìn các bạn đầy cảm kích. Mọi người đều không ồn ào, không gây hỗn loạn làm kinh động người lớn đang chơi xuân trên bãi sông, như vậy bà ngoại cậu mới không bị ảnh hưởng.
“Tiểu Thịnh…”
Hôm nay đại viện có hơn mười đứa trẻ đi cùng. Lúc này chúng chẳng còn tâm trí bắt sâu đậu nữa, đều lo lắng nhìn Chu Anh Thịnh. Những đứa nhạy cảm mắt đã rưng rưng.
“Tớ không sao.”
Chu Anh Thịnh không cần sự thương hại nhưng cảm kích sự lo lắng chân thành của các bạn. Cậu nhẹ giọng giải thích: “Chuyện này tớ và anh trai hôm qua đã biết rồi, cũng biết người xấu đã bị bắt từ lâu.”
“Hèn chi hôm qua mắt cậu đỏ hoe.” Một đứa trẻ nhớ lại vẻ khác thường của Chu Anh Thịnh hôm qua.
“Ừ, sự thật làm tớ và anh trai rất buồn, nhưng bọn tớ không muốn nỗi buồn này ảnh hưởng đến cuộc sống, cũng không muốn bị kẻ xấu lợi dụng. Cho nên khi thấy tờ giấy, tớ biết ngay có kẻ xấu đang tính kế nhà tớ. Tớ và anh trai đều không thể mắc bẫy.” Chu Anh Thịnh nói rất lý trí nhưng hốc mắt vẫn hơi đỏ.
Nhìn Chu Anh Thịnh như vậy, đứa trẻ mềm lòng nhất không kìm được khóc nấc lên.
Thấy bạn khóc, Chu Anh Thịnh vội nuốt nước mắt vào trong, ôm lấy bạn trấn an: “Cậu đừng khóc, bà ngoại tớ đang ở kia, bà sức khỏe yếu, không chịu được kích động đâu.”
“Được… tớ… tớ không khóc.” Đứa trẻ lắp bắp trả lời, tiếng khóc kìm lại được nhưng nước mắt lại chảy càng nhanh.
Những đứa trẻ khác cũng đều mang vẻ mặt sắp khóc. Chúng vừa thương Chu Anh Thịnh vừa vô cùng kính phục cậu.
“Tớ nhờ các cậu giúp một việc.” Chu Anh Thịnh nhân cơ hội đưa ra yêu cầu.
“Tiểu Thịnh cậu yên tâm, bọn tớ thề với Chủ tịch, đảm bảo không nói với ai, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không nói.” Đều là bạn bè chơi thân, Chu Anh Thịnh chưa nói hết câu mọi người đã hiểu ý.
Điều này không chỉ làm Chu Anh Thịnh yên tâm mà Chu Dương cũng thở phào nhẹ nhõm.
