Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 937
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:34
“Tiểu Quân, bà nội của Thu Thu có phải xảy ra chuyện rồi không?” Từ Kiến Trung lo lắng hỏi, hôm qua cậu bé cũng nhìn thấy tờ giấy.
“Không biết.” Triệu Quân thành thật lắc đầu, hôm nay cậu còn chưa gặp Chu Anh Thịnh.
“Hay là cậu đi hỏi thăm xem?” Từ Kiến Trung nhớ Chu Anh Thịnh đối tốt với mình, cảm giác nếu không hỏi ra nhẽ thì hôm nay đi học cũng chẳng có tinh thần.
“Đúng đấy Tiểu Quân, cậu đi hỏi xem, nếu Tiểu Thịnh không tiện đi học thì bọn tớ còn giúp xin phép.” Một bạn khác cũng tán đồng.
Triệu Quân vốn đã định đi tìm Chu Anh Thịnh, thấy các bạn ủng hộ liền đeo cặp sách chạy sang nhà họ Chu.
Nhà họ Chu rất vắng vẻ, nằm ở góc khuất, nếu không cố ý đi tới thì gần như chẳng gặp ai.
“Chú nhỏ ơi.”
Triệu Quân không xông thẳng vào mà đứng ở cổng gọi lớn một tiếng. Nếu là ngày thường cậu đã lao vào vừa gọi vừa tìm người rồi, nhưng hôm nay gặp chuyện nghiêm trọng, cậu có chút e dè, cũng đang dần trưởng thành hơn.
Trong nhà, Chu Anh Thịnh đang ăn bữa sáng thơm phức. Cả nhà quây quần bên nhau, tuy không cười nói ồn ào nhưng ai nấy đều vui vẻ, đặc biệt là Chu Chính Giang và Thu Thu, vẻ mặt đầy thỏa mãn. Bữa sáng hôm nay ngon hơn thường ngày rất nhiều nhờ Vương Mạn Vân pha chế thêm chút sa tế và gia vị vào mì.
Mọi người đang ăn ngon miệng thì tiếng Triệu Quân vọng vào. Chu Anh Thịnh ngẩn người, vội nhìn Vương Mạn Vân, không chắc lúc này có thích hợp ra ngoài không.
“Mau đi học đi.” Vương Mạn Vân nhìn đồng hồ treo tường, hiểu lý do Triệu Quân tới tìm.
“Hôm nay vẫn phải đi học ạ?” Chu Anh Thịnh ngạc nhiên, cậu tưởng hôm nay được nghỉ.
“Nói thừa, đương nhiên phải đi học. Bất cứ lúc nào, bất cứ việc gì cũng không quan trọng bằng việc đi học.” Vương Mạn Vân lườm con trai một cái, lấy khăn lau miệng cho cậu bé rồi đuổi khéo: “Đừng tưởng mắt sưng là được nghỉ học, vừa khéo cần đôi mắt này để diễn kịch đấy. Mau về nhà lấy cặp sách, chậm là muộn học thật đấy.”
“Vâng ạ.”
Chu Anh Thịnh ngây người đứng dậy chạy ra ngoài. Chu Chính Giang và Thu Thu thấy em họ đi học cũng tự giác đứng dậy đi lấy cặp sách.
“Biết phải nói thế nào chưa?” Hạ Kiều lo lắng hỏi hai con.
“Biết ạ.” Chu Chính Giang gật đầu.
Thu Thu bổ sung: “Ai hỏi gì cũng không nói.”
“Ừ.” Hạ Kiều yên tâm.
Ngoài cổng nhà họ Chu, Triệu Quân vừa sốt ruột vừa lo lắng. Cậu không biết nếu nhà họ Chu xảy ra chuyện thật thì gặp Chu Anh Thịnh nên nói gì, chỉ biết đứng ngóng vào trong, không dám gọi tiếng thứ hai.
Ở khúc quanh xa xa, mấy đứa bạn học ngồi xổm ngó nghiêng. Bọn chúng cũng lo lắng nên đi theo Triệu Quân, nhưng biết không tiện lộ diện nên chỉ dám nhìn từ xa.
Khi Chu Anh Thịnh bước ra, không chỉ Triệu Quân tròn mắt mà đám bạn học đang nấp đằng xa cũng sợ hết hồn. Bởi vì ai cũng nhìn thấy đôi mắt vừa đỏ vừa sưng húp của Chu Anh Thịnh.
Mấy đứa trẻ chẳng màng gì nữa, lao tới vây quanh Chu Anh Thịnh.
“Tiểu Thịnh, tớ thề với Chủ tịch, tớ thật sự không nói với ai cả!”
“Tớ cũng thế, tớ nghe lời bà nội lắm, hôm qua nhịn không nói gì hết. Tớ cũng thề với Chủ tịch, tuyệt đối không phản bội cậu, không nói linh tinh câu nào.”
“Tớ cũng không nói.”
“Tớ cũng vậy, Tiểu Thịnh, cậu phải tin bọn tớ.”
…
Mấy đứa trẻ này đều là những người đầu tiên có mặt ở hiện trường hôm qua, cũng là những đứa được Vương Mạn Vân mời ăn cá nướng. Đối với Vương Mạn Vân và anh em nhà họ Chu, chúng rất kính trọng. Nói không phản bội là tuyệt đối không phản bội.
Chu Anh Thịnh từ lúc bước ra vẫn luôn giữ vẻ mặt trầm trọng không nói gì. Thấy mọi người sốt ruột lo lắng, cậu mới quét mắt nhìn từng người, nghiêm túc nói: “Tớ tin các cậu.”
Chỉ một câu tin tưởng, tất cả bọn trẻ đều yên tâm.
“Việc này người lớn sẽ xử lý, chúng ta không cần lo nữa. Muộn rồi, mau đi học thôi. Tớ về nhà lấy cặp rồi đuổi theo các cậu.” Chu Anh Thịnh nhớ ra cặp sách còn ở nhà, co giò chạy.
“Tiểu Thịnh, đợi tớ với, tớ đi cùng cậu.” Triệu Quân đuổi theo.
Mấy đứa trẻ còn lại nhìn nhau rồi vội vã chạy về hướng trường học. Chúng không nhanh bằng Chu Anh Thịnh và Triệu Quân, hôm nay mà chậm chân là muộn học chắc. Bị phạt chạy bộ không sợ, sợ nhất là bị thầy cô bắt chép phạt bài khóa. Đúng là muốn cái mạng nhỏ của chúng mà.
