Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 1038

Cập nhật lúc: 13/01/2026 05:09

"Chắc vậy. Theo y học chúng tôi, có người sau khi bị hoảng sợ không chỉ thay đổi tính tình mà tinh thần cũng xuất hiện chút rối loạn, chỉ nhận người mình tin tưởng nhất, và sẽ thu mình lại trạng thái an toàn nhất."

Bác sĩ Lưu giải thích tình trạng lúc này của Hỉ Oa dưới góc độ chuyên môn.

"Cũng không biết cái gì làm Hỉ Oa sợ nữa, thật rầu người." Phạm Vấn Mai lại thở dài, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Chuyện này chúng tôi sẽ điều tra, đảm bảo cho Hỉ Oa một câu trả lời."

Chu Anh Hoa vẻ mặt nghiêm túc.

Đề tài dừng lại ở đó, mọi người không nói nữa nhưng ánh mắt vẫn giao lưu không ngừng. Lúc này trong mắt mọi người nào còn sự lo lắng, chỉ có sự bình tĩnh thản nhiên.

Trong phòng ngủ, Hỉ Oa vừa thút thít khóc nhỏ, vừa áp tai vào cửa. Cách một cánh cửa, tuy không nghe rõ mồn một từng chữ bên ngoài nhưng cô ta vẫn hiểu đại khái ý tứ.

Thấy mọi người không nghi ngờ mình, bác sĩ Lưu lại giải thích theo góc độ chuyên môn, cô ta yên tâm hơn hẳn. Trên mặt đâu còn vẻ sợ hãi, đau thương, chỉ có sự đắc ý.

Con ngốc kia cùng chung cơ thể với cô ta. Cô ta nói gì, làm gì con ngốc đều biết, nhưng cô ta muốn giả làm con ngốc thì cũng dễ như trở bàn tay. Hơn hai mươi năm sống cộng sinh, cô ta có thể giả làm con ngốc một cách hoàn hảo không chê vào đâu được.

Trong phòng, tiếng khóc của Hỉ Oa đứt quãng, thút thít hồi lâu mới dần ngừng lại. Lúc này trời cũng sắp sáng. Ngáp một cái, Hỉ Oa nằm xuống giường ngủ.

Cô ta mệt rồi, có thể ngủ. Còn những người thức trắng đêm ngoài kia, cô ta mới chẳng thèm quan tâm.

Khi ngủ, Hỉ Oa không chỉ giữ vẻ mặt ngây thơ mà khóe miệng còn hơi nhếch lên, có thể thấy tâm trạng tốt thế nào. Ở bệnh viện bị hành hạ lâu như vậy, cô ta cũng phải hành hạ lại đám người giám sát mình chứ.

Thực ra cô ta đã nghĩ nhiều rồi.

Lúc cô ta khóc lóc ỉ ôi trong phòng thì ngoài phòng khách, ngoại trừ hai chiến sĩ canh gác, những người khác đều tìm chỗ ngủ cả, chẳng ai bị Hỉ Oa hành hạ.

Ngày hôm sau, hơn 9 giờ Vương Mạn Vân mới ra khỏi nhà.

Ngủ một giấc ngon lành, tinh thần vô cùng sảng khoái, cảm giác mệt mỏi do quân huấn liên tục đã tan biến. Cảnh vệ viên sáng sớm đã được cô cử đi mua nguyên liệu nấu ăn.

Dược thiện sau hai tiếng hầm nấu cuối cùng cũng ra lò. Vương Mạn Vân cho vào cặp l.ồ.ng xách đi thăm Hỉ Oa, trên đường gặp Từ đại nương đang hớn hở.

Từ đại nương cũng mang theo đồ ăn, đều là món Hỉ Oa thích.

Vương Mạn Vân nhìn sắc mặt bà liền biết bà không hay biết gì về màn kịch tối qua của Hỉ Oa, bèn giả vờ như không biết chuyện Hỉ Oa xảy ra chuyện, chào hỏi bà.

"Tiểu Ngũ đi thăm Hỉ Oa à?" Từ đại nương cười híp mắt.

"Vâng, đi thăm em ấy. Chân Hỉ Oa chưa khỏi, cháu hầm chân giò cho em ấy tẩm bổ." Vương Mạn Vân vén giỏ cho Từ đại nương xem. Cặp l.ồ.ng đóng c.h.ặ.t không nhìn thấy gì nhưng tuyệt đối có thể ngửi thấy mùi thơm nồng nàn.

[Hình ảnh một nồi chân giò hầm t.h.u.ố.c bắc]

"Thơm quá, cô cho thêm cái gì vào thế?"

Từ khi Vương Mạn Vân còn chưa đến gần, Từ đại nương đã ngửi thấy mùi thơm. Lúc này ghé sát giỏ càng thơm hơn, nhưng trong mùi thơm nồng nàn bà ngửi thấy một chút mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng, có chút ngạc nhiên.

"Cháu hầm cùng t.h.u.ố.c bắc bổ khí huyết, là d.ư.ợ.c thiện đấy ạ."

Vương Mạn Vân không giấu giếm.

"Hóa ra d.ư.ợ.c thiện là mùi vị này. Tôi nghe nói về d.ư.ợ.c thiện, cứ tưởng trộn t.h.u.ố.c bắc vào đồ ăn thì vừa khó ngửi vừa khó ăn, không ngờ lại thơm thế này, làm người ta thèm nhỏ dãi."

Tâm trạng tốt nên Từ đại nương cũng có hứng nói đùa.

"Dược thiện tốt thì d.ư.ợ.c liệu không chỉ hòa quyện hoàn hảo với thức ăn mà nguyên liệu nấu ăn cũng kích phát d.ư.ợ.c hiệu tối đa. Như vậy thì mùi vị và khẩu vị đều sẽ không tệ." Vương Mạn Vân vừa trò chuyện với Từ đại nương vừa đi về phía khu nhà khách ngoài đại viện.

"Hỉ Oa lần này là thật sự đã trở lại rồi nhỉ?"

Từ đại nương có lẽ bị lừa sợ rồi, dù tận mắt chứng kiến sự thay đổi của Hỉ Oa nhưng vẫn có chút nghi thần nghi quỷ. Hôm qua về nhà càng nghĩ ngợi lung tung, sợ mình làm sai chuyện gì.

Thấy Từ đại nương cẩn thận hơn trước, Vương Mạn Vân vừa mừng vừa bất đắc dĩ nói: "Bệnh này chỉ có bác sĩ Lưu mới có quyền uy đưa ra kết luận thôi, dù là bác hay cháu đều không nhìn ra được đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.