Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 1049
Cập nhật lúc: 13/01/2026 05:12
"Anh!"
Lớp điểm danh xong, giáo viên vừa tuyên bố giải tán, Chu Anh Thịnh liền phấn khích lao về phía Chu Anh Hoa.
Sau lưng cậu bé là mấy đứa trẻ quen biết.
Chu Chính Giang cũng kéo em gái chạy tới. Nhà họ hôm nay không có người đến đón, nhưng họ cũng sớm quen với cảnh này rồi. Cha mẹ đi làm bận rộn, trưa chưa chắc đã ở nhà. Bà nội sức khỏe yếu cần tĩnh dưỡng, càng không thể chạy đến chỗ đông người chen chúc, nên tự về được thì không cần làm kiêu.
"Anh họ, em họ Thu Thu, sang nhà anh ăn cơm nhé, mẹ anh dặn đấy."
Chu Anh Hoa mời Chu Chính Giang và Thu Thu.
Hai anh em Chu Chính Giang lập tức cười lộ hàm răng trắng bóng, tương phản rõ rệt với màu da, trông đặc biệt nổi bật.
"Cậu út, bọn cháu thì sao?"
Bé Gái và Hạo Hạo mỗi đứa một bên kéo vạt áo Chu Anh Hoa, hai gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ mong chờ. Bọn chúng có thể về nhà muộn chút cũng được!
"Đi, về nhà với cậu."
Thái Văn Bân vác bổng Hạo Hạo - đứa trong mắt chỉ có ăn uống - lên vai.
"Cậu út, đi nhà cậu Hoa ăn cơm mà!" Hạo Hạo giật mạnh tóc Thái Văn Bân, sợ ông cậu này vác mình chạy tót về nhà.
Nhìn Hạo Hạo như vậy, không ít người lớn có mặt đều bật cười. Bọn trẻ con thì càng hâm mộ chảy nước miếng.
Đồ ăn nhà họ Chu ngon, cả đại viện đều biết, ai cũng hâm mộ mấy đứa thường xuyên được sang nhà họ Chu ăn chực.
Tóc Thái Văn Bân cắt ngắn kiểu đầu đinh, không dễ túm, nhưng thằng cháu ngoại cư nhiên dùng năm ngón tay kẹp c.h.ặ.t tóc, da đầu bị kéo đau khiến cậu phải vội nói: "Trêu cháu thôi, chúng ta đều sang nhà cậu Hoa ăn trưa."
"Thật ạ?" Hạo Hạo dừng bàn tay đang làm loạn.
"Thật."
Thái Văn Bân không dám vác thằng cháu lên vai nữa, sau khi đặt người xuống liền phát cho hai cái vào m.ô.n.g. Thằng nhãi ranh dám làm phản, quá không nể mặt cậu rồi.
Hạo Hạo vừa nghe được sang nhà họ Chu ăn cơm thì chẳng thèm để ý chuyện bị đ.á.n.h m.ô.n.g. Cười híp cả mắt.
"Tiểu Quân, hôm nay bà nội em có việc không ở nhà, anh đón em và Bé Gái luôn, hai đứa cũng sang nhà anh ăn trưa nhé." Chu Anh Hoa vỗ vỗ Triệu Quân đang quay đầu nhìn quanh.
Triệu Quân đang tìm bà nội trong đám đông.
Tìm một lúc lâu không thấy, giờ nghe Chu Anh Hoa nói vậy mới yên tâm. Cậu bé không còn cha mẹ, tình cảm với ông bà nội là sâu đậm nhất. Cũng là người cậu nhớ nhất.
"Sức khỏe bà nội em dạo này rất tốt, đừng nghĩ lung tung, lo bò trắng răng. Bà bận việc thật đấy, trước bữa tối chắc là về thôi." Chu Anh Hoa dắt tay Triệu Quân đi về hướng nhà mình.
Bên cạnh Diệp Văn Tĩnh cũng có đội viên do cậu sắp xếp, tình hình thế nào cậu nắm rõ nhất.
"Vâng."
Triệu Quân nở nụ cười, lần này cậu bé thật sự yên tâm.
"Tiến lên, về nhà thôi." Chu Anh Thịnh đứng trước mặt mọi người, vẫy tay thật mạnh về hướng nhà mình rồi lao v.út đi. Còn chưa nhìn thấy nhà, cậu dường như đã ngửi thấy mùi thức ăn hấp dẫn.
Triệu Quân nhìn Chu Anh Hoa, Chu Anh Hoa buông tay để cậu bé đuổi theo em trai. Còn mình thì cõng Bé Gái lên.
Bé Gái và Hạo Hạo còn nhỏ, không đuổi kịp tốc độ của Chu Anh Thịnh và Triệu Quân.
"Tiến lên, tiến lên ——"
Chỉ cần có Chu Anh Thịnh ở đâu là ở đó vô cùng náo nhiệt. Theo tiếng hô xung phong lảnh lót của cậu bé, các bạn nhỏ khác nhanh ch.óng bị kéo theo. Chúng chẳng màng đến phụ huynh nhà mình, cũng chạy theo sau Chu Anh Thịnh "anh dũng chiến đấu".
Cả một đám đông nghịt.
Nhưng mọi người cũng không phải xung phong mù quáng, đến ngã rẽ thì tự nhiên tách ra, ai về nhà nấy, không ai chậm trễ.
Cảnh tượng này khiến các thầy cô giáo lắc đầu quầy quậy, thầm than thở: khó quản, thật sự là khó quản.
Còn các phụ huynh thì hoàn toàn không có nỗi phiền não của thầy cô, ngược lại ai nấy đều thong thả đi theo sau, vừa hớn hở nhìn lũ trẻ tràn đầy năng lượng chạy nhảy lung tung, vừa thì thầm bàn tán.
Mọi người đều khen Chu Anh Thịnh là nhân tài cầm quân bẩm sinh. Mới tí tuổi đầu mà hô một tiếng là có vô số đứa trẻ hưởng ứng nhiệt liệt.
Tốc độ của Chu Anh Hoa và Thái Văn Bân đều không chậm. Dù họ muốn chậm cũng phải được hai đứa nhỏ trên lưng đồng ý mới được. Mắt thấy Chu Anh Thịnh và Triệu Quân chạy sắp mất dạng, Bé Gái và Hạo Hạo sốt ruột vô cùng, giục Chu Anh Hoa và Thái Văn Bân nhanh lên.
