Mẹ Kế Cũng Có Ngày Đổi Đời - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/09/2026 05:04
3.
Tính đi tính lại, băng dày ba thước không thể chỉ trong một ngày mà đông cứng, ta chỉ có thể từ từ tính toán.
Ngày hôm sau ta ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao.
Lúc tỉnh lại, Giang Thời đã vác một sọt củi lớn trở về, lúc này đang ngồi xổm trong sân, dùng một cành cây nhỏ viết viết vẽ vẽ trên mặt đất.
Thôn bên cạnh có một trường tư, Giang Thời thường nhân lúc nhặt củi lén chạy qua đó.
Đứng ngoài cửa sổ nghe giảng, nhưng bị đám hài t.ử trong trường phát hiện, cả đám liền ùa ra đ.á.n.h hắn.
Giang Thời chỉ có thể chạy về nhà, hắn đặc biệt thông minh, đã gặp qua là không quên, sau này gặp được nữ chính, nữ chính giúp đỡ hắn đọc sách.
Giang Thời liền một bước lên trời, năm mười tám tuổi liên trúng Tam Nguyên, từ đó bước lên con đường thanh vân.
Nghĩ một hồi, ta đi tới ngồi xổm bên cạnh Giang Thời.
"Muốn đọc sách sao?"
Giang Thời quay đầu đi, ném cành cây trong tay xuống đất.
"Không muốn."
"Ồ, thật sự không muốn sao?"
Ta thất vọng ra mặt.
"Ta còn tưởng ngươi là một hạt giống tốt để đọc sách, ta rèn giũa ngươi lâu như vậy, chính là chờ ngày đưa ngươi đến trường tư, ai, không ngờ lại là ta tự mình đa tình."
Ta đứng dậy, đôi bàn tay nhỏ bẩn thỉu lập tức nắm c.h.ặ.t lấy làn váy của ta, trong đôi mắt đen nhánh của Giang Thời lóe lên ánh sáng mong đợi.
"Ý ngươi là gì, ngươi chịu đưa ta đi đọc sách sao?"
Qua vài giây, Giang Thời lại buông tay ra, ánh sáng trong mắt cũng ảm đạm xuống.
"Thôi, ngươi nhất định lại đang có ý đồ xấu gì đó, ta sẽ không mắc lừa ngươi nữa."
Giang Thời đã không chỉ một lần để lộ ý muốn đọc sách.
Nhưng đến cơm ta còn không cho hắn ăn no, thì sao có thể đồng ý đưa hắn đi học?
Có lần, thẩm thẩm Giang ở nhà bên nói với ta rằng Giang Thời đầu óc thông minh, chuyện gì chỉ cần nói một lần là nhớ, là một hài t.ử có thiên phú học tập.
Ta nghe xong trở về liền lấy dây mây đ.á.n.h Giang Thời.
"Không tự nhìn xem mình là thứ hạ tiện gì, ngươi cũng xứng đọc sách sao? Ta nói cho ngươi biết, ta chịu để ngươi sống, cho ngươi một miếng cơm no đã là tốt lắm rồi, nếu ngươi còn dám vòng vo tìm người đến nói chuyện này, lão nương sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"
Nguyên chủ quả thật chẳng chừa cho mình chút đường lui nào.
Ta chỉ có thể cố gắng vãn hồi thể diện.
"Thời Thời, nương dạy ngươi một đạo lý. Con người đối với những thứ dễ dàng có được luôn không biết trân trọng, huống chi đọc sách là một việc vất vả như vậy, nếu nương dễ dàng đồng ý với ngươi, đưa ngươi đi học, tám chín phần ngươi sẽ ham chơi, lười biếng."
"Ta càng không cho ngươi đọc sách, ngươi lại càng muốn đọc, trong lòng tự mình có d.ụ.c vọng và ước mơ, sau này mới có thể đi xa hơn trên con đường này, hiểu chưa?"
"Hiện giờ thời cơ đã đến, nếu ngươi thật sự muốn đọc sách, ta sẽ đưa ngươi đến chỗ Chu phu t.ử nộp học phí. Nếu không muốn, coi như nương chưa từng nói chuyện này."
Giang Thời nghe đến ngẩn ngơ, ánh mắt nhìn ta lần đầu tiên lộ ra vẻ mơ hồ.
"Ngươi thật sự chịu đưa ta đi đọc sách?"
4.
Giang Thời quá khao khát được đọc sách, cho dù trong lòng vẫn cảm thấy ta đang tìm cách hại hắn, nhưng sức hấp dẫn này quá lớn, hắn không thể chống lại.
Ta dẫn hắn lên trấn mua mấy bộ xiêm y mới tinh, Giang Thời không chịu nhận.
Ta trừng mắt nhìn hắn.
"Mau mặc vào, Chu phu t.ử không nhận học sinh lôi thôi như vậy."
Buổi tối, Giang Thời tắm rửa xong, thay bộ xiêm y sạch sẽ, khuôn mặt linh động đáng yêu, làn da trắng nõn, trông chẳng khác nào Kim Đồng dưới tòa Quan Âm.
Ta hài lòng sờ sờ khuôn mặt hắn.
"Ai da, lớn lên thật đáng yêu, để mẫu thân hôn một cái."
Mặt Giang Thời lập tức đỏ bừng, hắn phỉ một tiếng.
"Nữ nhân xấu xa!"
Vẫn như trước kia hắn mắng ta, nhưng đã không còn hung dữ như vậy nữa.
Ngày hôm sau, sau khi giao học phí trở về, Chu phu t.ử đồng ý ngày mai cho hắn đến học.
Giang Thời giống như đang nằm mơ, đến cả lúc ta lén xoa đầu, sờ mặt hắn trên đường, hắn cũng chẳng có phản ứng gì.
Đi đến cửa thôn, bên ngoài sân nhà ta vốn luôn yên tĩnh lại bất ngờ có rất nhiều người vây quanh.
Thẩm thẩm Giang kéo cao giọng nói:
"Ai da, phụ thân Giang Thời, ngươi cuối cùng cũng trở về rồi, Giang Thời nhà các ngươi sắp bị mụ đàn bà độc ác kia hành hạ đến c.h.ế.t rồi!"
"Đúng vậy, mắt thấy sắp vào đông rồi, Giang Thời còn mặc áo đơn mùa hè, hài t.ử nhà ai có thể chịu rét như vậy chứ?"
"Hài t.ử ấy thật đáng thương, ngày nào cũng ăn không no, phải vào núi đào rau dại, gặm quả dại mà sống, hôm kia còn xuống sông bắt tôm, suýt nữa c.h.ế.t đuối, vẫn là ta vớt nó lên!"
"Phụ thân Giang Thời, chức Đô úy của ngươi là chức quan gì vậy, sau này không đi nữa chứ? Nếu ngươi phải đi, cũng phải hưu mụ đàn bà độc ác kia trước!"
Ta sững sờ tại chỗ, kinh hãi đến biến sắc.
Theo những gì viết trong sách, ít nhất phải năm năm sau Giang Mộc Viễn mới trở về, hơn nữa chàng cũng không phải Đô úy gì, mà là tướng quân.
Sau khi Giang Mộc Viễn trở về nhìn thấy t.h.ả.m trạng của nhi t.ử, lập tức sai binh lính dưới trướng áp ta lên, đ.á.n.h mười quân côn.
Bây giờ mới được bao lâu, chàng đã trở về trước thời hạn rồi?
Sắc mặt ta trắng bệch, Giang Thời lại vui mừng nhảy lên.
"Cha ta trở về rồi, cha ta trở về rồi!"
Hắn nhảy vài cái, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, nụ cười trên mặt chậm rãi thu lại.
"Hừ, thì ra là vậy."
"Chẳng trách mấy ngày nay cái nữ nhân xấu xa như ngươi lại giả vờ giả vịt, ngươi đã sớm biết cha ta sắp trở về, cố ý lấy lòng ta đúng không?"
"Đã không còn kịp nữa rồi, ngươi vừa xấu xa vừa độc ác, ta phải đi nói cho cha ta!"
Giang Thời bỗng nhiên bật khóc, giống như một quả đạn nhỏ, vừa khóc vừa lao thẳng vào đám người.
"Cha ..."
Giây tiếp theo, Giang Mộc Viễn ôm lấy hắn, vượt qua đám người đi về phía ta.
Trong lúc bước đi, thanh đao bên hông chàng va vào áo giáp, phát ra tiếng vang khe khẽ.
Ta ngơ ngác nhìn khuôn mặt với đường nét sắc bén của chàng, ý nghĩ đầu tiên là thật đẹp trai, chẳng trách Tô Cẩm lại nhất quyết muốn gả cho chàng.
Ý nghĩ thứ hai.
Ta tiêu đời rồi, cứu mạng mẫu thân ơi...
