Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 1109
Cập nhật lúc: 03/05/2026 19:17
“Từ khi phản bội, tất cả mọi người đều không ưa hắn, nhưng hắn chẳng hối hận chút nào, vì hắn biết nếu không ôm đùi Chu Anh Thịnh thì chắc chắn sẽ bị bỏ rơi ở căn cứ hoang phế kia.”
Hắn tin chắc những người bị bỏ lại đó tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp.
“Anh tên gì?"
Chu Anh Thịnh nhìn cái kẻ đã cõng mình suốt cả quãng đường.
“Bàng Thắng."
Bàng Thắng cúi đầu thần phục.
“Dời chậu than qua đây, bọn tôi sưởi ấm chút, anh đi đến giường lấy quần áo cho bọn tôi đi."
Hang núi chắc là rất sâu, vô cùng lạnh, lạnh đến mức người bị thương như Chu Anh Thịnh càng thêm khó chịu.
“Rõ."
Bàng Thắng nhanh ch.óng bận rộn, rất nhanh đã làm xong theo yêu cầu của Chu Anh Thịnh.
Chu Anh Thịnh còn chưa mặc quần áo mà nhóm Ngụy Viễn cung cấp thì bác sĩ đã xách hộp y tế đến.
Không còn trẻ nữa, nhưng tuyệt đối là sự lạnh lùng.
Không có giao tiếp, cũng không có giao lưu bằng ánh mắt, đối phương trực tiếp kiểm tra vết thương cho Chu Anh Thịnh, kiểm tra xong là nhanh nhẹn bôi thu-ốc.
Đây là lần đầu tiên Chu Anh Thịnh bôi thu-ốc khi đang tỉnh táo.
Rất nhanh đã cảm nhận được sự mát lạnh khi thu-ốc mỡ bôi lên người, tâm linh tương thông nói:
“Ông và thầy An có quan hệ gì?"
Cậu tuy chưa từng được An Minh Triết điều trị nhưng đã nghe bác sĩ Lưu khen ngợi y thuật của đối phương không ít lần.
Khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh của An Minh Kiệt cuối cùng cũng có một tia biểu cảm dư thừa.
Ông ta nhìn thẳng Chu Anh Thịnh một cái, sau đó tiếp tục quấn băng gạc, quấn xong không để lại một lời nào rồi rời đi.
“Anh Thịnh, có phải đã đỡ đau hơn rồi không ạ?"
Sách Sách không quan tâm bác sĩ là ai, cũng không quen biết An Minh Triết, chỉ quan tâm đến Chu Anh Thịnh.
“Đỡ nhiều rồi."
Chu Anh Thịnh nhìn thoáng qua khuôn mặt vừa được bôi thu-ốc của Sách Sách, có chút muốn ngủ.
Một đêm không nghỉ ngơi, kiên trì đến bây giờ đã đạt đến cực hạn, Sách Sách cũng vậy, đêm qua bị khống chế di chuyển, cậu bé sợ Ngụy Viễn và những người này sẽ tách mình và Chu Anh Thịnh ra nên cả đêm không dám ngủ.
Sáng nay vùng vẫy đòi đi vệ sinh là vì thực sự không thể yên tâm nổi nên mới vùng vẫy.
Đợi thấy Chu Anh Thịnh ở trên lưng Bàng Thắng rồi, cậu bé mới lo lắng suốt một đêm mới thở phào nhẹ nhõm một hơi thật mạnh.
“Tôi đi hỏi chút đồ ăn."
Bàng Thắng nhận ra hai đứa trẻ có chuyện muốn nói nên rất biết ý rời đi.
Hắn là kẻ phản bội, không có tự do tuyệt đối, nhưng vì trước đây biết cách cư xử nên vẫn có không ít người ngầm quan tâm hắn, cho nên hắn rời đi không bị lính canh ngoài cửa sắt làm khó.
“Anh Thịnh."
Sách Sách nép vào Chu Anh Thịnh, cảnh giác đ.á.n.h giá hang núi nơi mình đang ở, từ khi tìm thấy thiết bị nghe lén trong phòng giam, cậu bé bây giờ không dễ dàng nói bậy những lời quan trọng nữa.
Chu Anh Thịnh cũng vậy.
May mà lúc ở căn cứ bọn họ đã trao đổi không ít thông tin, cũng đã dự đoán trước không ít việc, lúc này đến đây cũng không hoảng loạn mấy, thậm chí còn biết tiếp theo nên đối phó thế nào.
'Bọn họ sắp hỏi em bí mật rồi đấy, em nhớ làm theo những gì anh dạy em nhé.'
Chu Anh Thịnh viết chữ vào lòng bàn tay Sách Sách.
Đã từng g-iết gà dọa khỉ rồi, Ngụy Viễn và đồng bọn tin rằng có Chu Anh Thịnh làm vật đe dọa thì khi hỏi Sách Sách điều gì, đứa trẻ chắc chắn không dám che giấu, cho nên những người này sắp chuẩn bị hỏi cơ mật rồi.
Sách Sách khẽ động động ngón tay, biểu thị mình đã hiểu.
'Nơi này chắc không phải căn cứ thực sự đâu, lúc em ứng phó với bọn họ nhớ để ý quan sát tình hình và động tĩnh xung quanh nhé, anh đoán căn cứ thực sự chắc không cách chúng ta xa lắm đâu.'
Chu Anh Thịnh dựa vào tính cách đa nghi của đám người Ngụy Viễn mà suy đoán.
Dựa vào việc những kẻ này liên tục thăm dò mình hết lần này đến lần khác, cậu không tin Ngụy Viễn và đồng bọn sau khi chịu không ít thua thiệt trong tay mình lại thực sự đưa bọn họ đến căn cứ thật.
Cho nên hang núi này tuyệt đối không phải là điểm cuối, bọn họ còn phải trải qua thử thách.
Sách Sách trong lòng vô cùng sùng bái nhưng không dám ngước mắt nhìn Chu Anh Thịnh, cậu bé còn tưởng nơi này là căn cứ cuối cùng, không ngờ không phải.
'Lanh lợi chút, ở đây không có một ai tốt đâu, Bàng Thắng cũng không thể tin được.'
Chu Anh Thịnh nhắc nhở đứa trẻ.
Sách Sách một lần nữa động động ngón tay, ngoại trừ Chu Anh Thịnh, cậu bé chẳng tin ai cả.
'Bọn họ có thể sẽ lấy cha mẹ em ra uy h.i.ế.p em, em đừng có tin nhé, ba anh đã cử người đi tìm cha mẹ em rồi, ba anh giỏi lắm, chắc chắn sẽ bảo vệ tốt cho cha mẹ em, không để họ rơi vào tay kẻ xấu đâu.'
Chu Anh Thịnh nói ra nỗi lo lắng của mình.
Trong mắt Sách Sách lóe lên một tia hoảng loạn, nhưng trong não bộ cuối cùng xuất hiện tình cảnh của mình khi ở Chu gia, sự tốt bụng của Chu gia đối với mình, sự uy nghiêm của Chu Chính Nghị, tia hoảng loạn đó trong mắt cậu bé hoàn toàn biến mất.
Lần này cậu bé nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ lại thành một nắm đ.ấ.m nhỏ.
Cậu bé không phải là một đứa trẻ ngốc.
Chu Anh Thịnh lúc này mới yên tâm, sau đó nhìn ra ngoài cửa sắt.
Cánh cửa sắt lần này là loại rỗng, trong phòng, ngoài phòng tình hình thế nào đôi bên đều nhìn thấy rõ mồn một.
Bàng Thắng đi tìm đồ ăn, một lúc lâu rồi vẫn chưa thấy về.
“Anh Thịnh, em muốn ngủ."
Sách Sách tuy cũng đói nhưng cơn buồn ngủ vẫn khiến cậu bé không nhịn được mà nhắm mắt lại, có Chu Anh Thịnh ở bên cạnh cậu bé thấy có cảm giác an toàn.
“Em ngủ trước đi, đồ ăn đến anh gọi em."
Chu Anh Thịnh khó khăn đưa tay xoa xoa đầu đứa trẻ, mắt cậu cũng cay xè, cũng muốn ngủ.
Sách Sách vì yên tâm nên gục đầu lên đùi Chu Anh Thịnh, ngủ say trong giây lát.
Ngoài cửa sắt, tầm mắt của nhân viên canh giữ luôn dừng lại trên người hai đứa trẻ, trẻ con nói gì bọn họ đều có thể nghe thấy, nhưng lại không phát hiện ra hai đứa trẻ đang viết chữ trong lòng bàn tay.
Bởi vì Chu Anh Thịnh đã khéo léo dùng lớp quần áo dày che chắn lại từ lâu.
Trong một hang núi nhỏ khác nằm cách đó rất gần, Ngụy Viễn và quản sự đồng thời tháo tai nghe trên đầu xuống, hai người nhìn về phía bóng lưng người đàn ông vẫn đang ngồi ngay ngắn trên ghế, chưa tháo tai nghe xuống.
Người này vóc dáng rất thẳng.
Tóc rất ngắn.
Nhìn từ phía sau, khí thế rất đủ.
“Đúng là hai đứa trẻ thông minh."
Một lúc lâu sau Hồng Đạt mới tháo tai nghe trên đầu xuống, sau đó quay đầu nhìn về phía hai tên cấp dưới, bất kể là quản sự hay Ngụy Viễn đều trực tiếp nghe lệnh của ông ta.
