Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 41

Cập nhật lúc: 03/05/2026 16:06

“Thế nên Hồ Đức Hưng khẳng định Hồng vệ binh lúc này không dám làm loạn.”

“Đừng đoán nữa, thế này đi, tôi vào xem sao, nói không chừng có việc gì cần tôi giúp đỡ."

Hồ Đức Hưng lấy chứng minh thư ra chuẩn bị xuống xe, sau đó liền nhìn thấy Chu Chính Nghị đang đi ra khỏi ga theo dòng người.

Hồ Đức Hưng và Chu Chính Nghị là đồng đội cũ, liếc mắt một cái là nhận ra người ngay.

“Lão Hồ, không đúng nha, cô gái đi bên cạnh lão Chu là ai?

Hai thằng nhóc nhà họ Chu sao lại thân thiết với cô gái đó thế?"

Trần Hướng Đông cũng nhìn thấy Chu Chính Nghị trong đám đông.

Nhưng ông lập tức nhận ra điểm không đúng.

Tình hình nhà họ Chu ông và Hồ Đức Hưng đều biết rõ, cũng biết tại sao Chu Chính Nghị lại điều đến Hộ thị.

Trong ấn tượng của họ, hai thằng nhóc nhà họ Chu thật sự là biết quậy phá, có bao giờ ngoan ngoãn thế này đâu.

Ngay cả khi có Chu Chính Nghị tại hiện trường thì đó cũng là biểu hiện hòa thuận bên ngoài, ở những chỗ không nhìn thấy thì không ít lần đấu đá ngầm.

“Liệu có phải là đối tượng của lão Chu không?"

Hồ Đức Hưng chấn kinh, thần sắc trở nên ngượng ngùng.

Chu Chính Nghị có thể điều đến Hộ thị thì ông chính là người có công lao không nhỏ, ông đã không ít lần khen ngợi sự ưu tú của Chu Chính Nghị bên tai Chính ủy Tư (Tư chính ủy).

Khen nhiều rồi nên người của Bộ Tư lệnh đại đa số đều đã biết đến sự ưu tú của Chu Chính Nghị dù anh còn chưa tới.

Một người ưu tú như vậy đương nhiên là có người nhắm trúng.

Nghe nói vợ Chu Chính Nghị đã qua đời vài năm, hai đứa trẻ bên cạnh không có người chăm sóc, tự nhiên sẽ có một đám các chị dâu nhiệt tình đứng ra lo liệu.

Chẳng phải sao, biết Chu Chính Nghị hôm nay đến báo danh, mấy chị dâu ở Bộ Tư lệnh đã bày biện cơm đón gió ở nhà, không chỉ vậy còn gọi thêm mấy nữ đồng chí có điều kiện và ngoại hình khá ổn đến.

Đây là một hình thức xem mắt biến tướng.

Khi gia đình Chu Chính Nghị đi đến gần, Trần Hướng Đông càng nhìn rõ sự chung sống giữa gia đình họ Chu và Vương Mạn Vân, bầu không khí tự nhiên và hòa thuận đó, bảo mấy người này không có quan hệ gì thì ông cũng chẳng tin.

Bởi vì ai mà chẳng biết Chu Chính Nghị là kẻ có gương mặt lạnh lùng vạn năm.

“Lão Hồ, ông có khi làm ơn mắc oán rồi."

Trần Hướng Đông biết Hồ Đức Hưng vì thương Chu Chính Nghị một mình gà trống nuôi con nên mới cố tình khen ngợi Chu Chính Nghị ở Bộ Tư lệnh, kết quả lại làm ơn mắc oán.

“Ông đón người đi, tôi gọi điện về."

Hồ Đức Hưng lập tức đưa ra lựa chọn.

Ông và Chu Chính Nghị là anh em, đương nhiên tin tưởng mắt nhìn của anh em, đối tượng mà anh em thích thì ông sẽ không can thiệp vào, chỉ có thể đi tạ lỗi với mấy chị dâu thôi.

“Không kịp nữa rồi, lão Chu nhìn thấy chúng ta rồi."

Trần Hướng Đông dùng khuỷu tay huých Hồ Đức Hưng một cái, nhắc nhở đối phương xuống xe đón người, chẳng phải thấy ba cha con Chu Chính Nghị đều đang đeo ba lô đó sao.

Hồ Đức Hưng nhanh ch.óng điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt, cùng Trần Hướng Đông xuống xe đón đám người Chu Chính Nghị.

“Tiểu Hoa, ngồi xe có mệt không con?"

Hồ Đức Hưng đi tới rất tự nhiên chuyển chiếc ba lô nhỏ trên lưng Chu Anh Hoa sang tay mình.

Cũng đừng nói nha, nặng phết đấy.

Phía bên kia, Trần Hướng Đông không chỉ nhận lấy ba lô của Chu Anh Thịnh mà còn bế thốc đứa nhỏ lên.

“Lão Hồ, lão Trần, tôi có chút việc muốn nói với nữ đồng chí này, hai người đợi tôi một lát."

Vương Mạn Vân vẫn chưa tự giới thiệu với Chu Chính Nghị, anh không biết đối phương họ gì, tên gì.

“Được...

được thôi."

Hồ Đức Hưng vốn đang lo lắng lập tức từ cách xưng hô của Chu Chính Nghị dành cho Vương Mạn Vân mà nhận ra manh mối, chủ động đưa tay về phía Chu Anh Hoa.

Người lớn có chuyện cần bàn, dù bàn chuyện gì thì trẻ con cũng không thích hợp tham gia.

Kể từ khi Vương Mạn Vân cứu Chu Anh Hoa, bàn tay của thiếu niên chưa từng rời khỏi Vương Mạn Vân.

Không phải nắm tay Vương Mạn Vân thì cũng là túm vạt áo cô.

Lúc này thấy Hồ Đức Hưng muốn tách mình và Vương Mạn Vân ra, Chu Anh Hoa lập tức hoảng hốt, trực tiếp nhào vào lòng Vương Mạn Vân.

Cậu không muốn rời xa Vương Mạn Vân.

Trên người đối phương có cảm giác của mẹ.

“Chuyện này..."

Hồ Đức Hưng kinh ngạc nhìn Vương Mạn Vân có diện mạo rạng rỡ, hai đứa trẻ nhà họ Chu ngoài việc kính trọng ông bố Chu Chính Nghị ra thì chưa từng có người ngoài nào khiến chúng thân thiết đến thế.

“Tiểu Hoa."

Chu Chính Nghị nhìn con trai lớn trong lòng Vương Mạn Vân, cũng vô cùng kinh ngạc.

Năm đó đứa trẻ này đã bài xích người vợ thứ hai của anh như thế nào anh đều biết rõ, không ngờ lại tin tưởng một nữ đồng chí mới gặp một lần như vậy.

Chẳng lẽ ơn cứu mạng đã khiến đứa trẻ mở rộng lòng mình?

Chu Chính Nghị trầm tư suy nghĩ.

Lời cảnh cáo của Chu Chính Nghị, Chu Anh Hoa đã nghe thấy, cơ thể nhỏ bé đang nhào trong lòng Vương Mạn Vân lập tức cứng đờ.

Cậu không muốn rời khỏi cái ôm ấm áp này, nhưng cũng không dám làm trái lời cha.

“Tiểu Hoa, cô có chuyện muốn nói với cha cháu, cháu cùng em trai đợi hai chú một lát nhé, được không?"

Vương Mạn Vân có thể cảm nhận được sự luyến tiếc của thiếu niên nhỏ tuổi, nhưng cô có chuyện quan trọng hơn cần xử lý.

“Vâng."

Chu Anh Hoa khẽ vâng một tiếng, cuối cùng cũng rời khỏi vòng ôm của Vương Mạn Vân, đôi mắt linh động mang theo sự luyến tiếc.

“Chúng ta đến tiệm cơm vừa đi vừa nói."

Chu Chính Nghị giao ba lô của mình và túi bánh trứng đang xách trên tay cho Hồ Đức Hưng, rồi dẫn Vương Mạn Vân đi về phía tiệm cơm quốc doanh cách đó không xa.

Mùi thơm của bánh trứng lập tức khiến Hồ Đức Hưng nuốt xuống vô số thắc mắc.

Họ đã chờ khá lâu nên bụng dạ đã đói ngấu từ lâu rồi.

Kế hoạch ban đầu là sau khi đón được gia đình Chu Chính Nghị, mấy người họ sẽ vào tiệm cơm ăn trưa trước rồi mới về khu quân sự, kết quả lại lòi ra một Vương Mạn Vân ngoài ý muốn này.

Có bánh trứng để lót dạ, bữa trưa không ăn cũng được, coi như lão Chu vẫn còn lương tâm.

Hồ Đức Hưng vốn biết bánh trứng ở sân ga ngon đến mức nào.

“Mười cái bánh là của dì đấy ạ."

Chu Anh Hoa dời mắt khỏi bóng lưng đã đi xa của Vương Mạn Vân, sau đó lấy một phần bánh trứng từ tay Hồ Đức Hưng.

“Tiểu Hoa, nữ đồng chí đó là ai vậy cháu?"

Hồ Đức Hưng và hai người vừa dắt người lên xe vừa dò hỏi.

Nếu Chu Chính Nghị và nữ đồng chí vừa rồi không phải quan hệ đối tượng thì ông không cần gọi điện về tạ lỗi với các chị dâu nữa.

“Là dì đã cứu cháu ạ."

Chu Anh Hoa giải thích về chuyện xảy ra trên sân ga.

Trên xe, Hồ Đức Hưng và Trần Hướng Đông chia nhau ăn bánh trứng, vừa ăn vừa lặng thinh, sắc mặt cũng ngày càng trầm xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 41: Chương 41 | MonkeyD