Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 5
Cập nhật lúc: 03/05/2026 15:16
“Vân nhi, hôn nhân không phải như vậy đâu, từ xưa đến nay làm gì có người đàn ông nào không ăn vụng, nhưng chỉ cần trong lòng họ còn có cái nhà này, thì người làm vợ phải nhắm một mắt mở một mắt, nếu không thì ngày tháng của ai mà trôi qua nổi, nghe mẹ khuyên một câu, đừng ly hôn, chúng ta cũng là vì tốt cho con thôi.”
Cát Tuệ nắm tay Vương Mạn Vân kéo về phía phòng của con gái.
Nhà họ Phương bà đã đến không ít lần, đương nhiên biết phòng của con gái là phòng nào.
Vương Mạn Vân bị Cát Tuệ túm cánh tay kéo đi, cô không muốn vào phòng nói chuyện riêng, nhưng nguyên chủ ở nhà họ Phương chẳng qua được ngày nào tốt lành, bị sai bảo tùy ý suốt ba năm qua, sức lực cô không lớn bằng Cát Tuệ.
Không giãy ra được, chỉ đành bị kéo vào phòng ngủ.
Đàm Hà Hoa nghĩ ngợi một lát, khi cửa phòng ngủ sắp đóng lại, cô ta cũng chen vào cửa.
Cửa phòng ngủ vừa đóng lại, Cát Tuệ liền buông cánh tay Vương Mạn Vân ra, không buông không được, Vương Mạn Vân giãy giụa dữ dội quá, thay vì bị giãy ra mất mặt thì chi bằng chủ động buông tay.
“Vân nhi, chị biết trong lòng em không thông, nhưng bọn chị không ủng hộ em ly hôn cũng là vì tốt cho em thôi, chị biết em thấy buồn nôn vì em rể, nhưng đổi một người đàn ông khác, em có thể đảm bảo đối phương sẽ không phạm lỗi lầm tương tự không?”
Đàm Hà Hoa vì lợi ích của bản thân, chủ động khuyên nhủ em chồng.
Hơn nữa cô ta cũng nhìn thấu ý đồ của bố mẹ chồng, với tư cách là người cùng thế hệ, lúc này do cô ta mở lời đầu tiên là thích hợp nhất.
Vương Mạn Vân hất tay Cát Tuệ ra, cũng không tìm chỗ ngồi xuống mà đứng bên cửa sổ, nhìn xuống khu tập thể bên ngoài.
Xưởng dệt bông rất lớn, công nhân cũng đặc biệt nhiều, cho nên dân cư sống ở khu tập thể này vô cùng đông đúc, đập vào mắt hầu như đều là nhà ở tập thể, qua đó cũng thấy được quyền lực của phó xưởng trưởng Phương Quang Huy trong xưởng lớn đến mức nào.
Một nhân vật thực quyền như vậy mới là lý do khiến người nhà họ Vương không nỡ từ bỏ.
“Vân nhi, chị dâu con nói đúng đấy, đổi một người đàn ông khác cũng chưa chắc đã không gặp phải chuyện tương tự, chỉ cần con tha thứ cho Khánh Sinh lần này, nhà họ Phương sẽ có thóp trong tay con, sau này chẳng phải con nói gì là nghe nấy sao.”
Cát Tuệ thấy Vương Mạn Vân không tiếp lời, chỉ đành lên tiếng, nói xong thấy Vương Mạn Vân vẫn không mở miệng, đành phải tiếp tục khuyên.
“Mẹ biết con chịu ủy khuất, cũng biết con khó chịu, nhưng dù ủy khuất, khó chịu đến đâu thì ngày tháng vẫn phải sống tiếp chứ, nói đi cũng phải nói lại, vẫn là do con không sinh nở được, nếu sớm sinh rồi thì con rể sao có thể ra ngoài làm bừa, như vậy đi, ngày mai mẹ đưa con về nhà bà ngoại con tìm người xem thử, uống mấy thang thu-ốc dân gian, sớm m.a.n.g t.h.a.i con cái mới là chuyện chính sự.”
Đàm Hà Hoa cũng cảm thấy việc Phương Khánh Sinh chơi bời bên ngoài là vì lý do Vương Mạn Vân không kịp thời sinh được một đứa con.
Cô ta kẻ xướng người họa cùng mẹ chồng nói:
“Vân nhi, mẹ nói quá đúng rồi, phụ nữ chỉ cần có con cái là trái tim đàn ông dù có đi xa đến đâu cũng có thể kéo về được, điều kiện nhà họ Phương tốt như vậy, sao em nỡ nhường cho con hồ ly tinh đó, chẳng phải là hời cho đối phương sao, chuyện thiệt thòi như vậy em đừng có làm.”
Cô ta thật sự hâm mộ cuộc hôn nhân của Vương Mạn Vân.
Điều kiện nhà họ Phương quá tốt, tốt đến mức cô ta đều đỏ mắt, nếu cô ta là vợ của Phương Khánh Sinh, cô ta chẳng thèm quan tâm đối phương chơi bời phụ nữ bên ngoài, chỉ cần giao nộp tiền lương, cô ta thích gì mua nấy, cô ta thậm chí còn có thể giúp đối phương che giấu đôi chút.
Vương Mạn Vân sớm đã biết trong miệng người nhà họ Vương sẽ không thốt ra được lời nào hay ho, nhưng khi nghe rõ thật, vẫn cảm thấy lạnh lòng thay cho nguyên chủ.
Nguyên chủ coi người nhà là người thân, nhưng những người thân này lại không có lấy một ai thật lòng thương xót cho nguyên chủ.
Thậm chí không có ai hỏi lấy một câu vết thương có đau không.
Vương Mạn Vân thấy chủ đề của Cát Tuệ và Đàm Hà Hoa càng lúc càng đi chệch hướng, đã bắt đầu bàn bạc dùng thu-ốc dân gian gì để cô m.a.n.g t.h.a.i giữ vững thân phận con dâu nhà họ Phương, cô mới thấy ghê tởm quay đầu lại nói:
“Mọi người dẹp cái ý định đó đi, Phương Khánh Sinh là cái mệnh tuyệt tự, thu-ốc gì cũng không cứu nổi cái giống của anh ta đâu.”
“Làm gì có ai đi rủa người ta như thế, con cứ yên tâm, chuyện này là con rể làm không đúng, bọn mẹ nhất định sẽ giúp con giáo huấn nó, con cứ yên tâm uống thu-ốc, đợi sinh được một thằng cu mập mạp, vốn liếng của con sẽ đủ dùng, nhà họ Phương sau này chẳng phải con nói gì là nghe nấy sao.”
Cát Tuệ tưởng Vương Mạn Vân nói lời hờn dỗi, không hài lòng lườm con gái một cái.
Vợ chồng là một thể, c.h.ử.i Phương Khánh Sinh tuyệt tự, con gái chẳng phải là c.h.ử.i luôn cả chính mình sao.
“Vân nhi, thu-ốc dân gian mẹ nói rất có hiệu quả đấy, hồi trước chị nghe nói bên phía nhà mẹ đẻ chị có người bảy tám năm không m.a.n.g t.h.a.i nổi, uống không lâu sau đã sinh được một thằng cu mập mạp, em cũng mau thử xem.”
Đàm Hà Hoa cũng tưởng Vương Mạn Vân đang nói lời hờn dỗi.
“Phương Khánh Sinh hồi trẻ đã bị thương tổn cơ thể, đời này không bao giờ có con được đâu.”
Vương Mạn Vân không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp nói thẳng ra.
Cát Tuệ và Đàm Hà Hoa sững sờ, hai người kinh ngạc trợn tròn mắt, họ chưa bao giờ nghĩ đây lại là sự thật.
“Con biết tại sao mọi người lại khuyên con, con không muốn nghe, cũng không nghe lọt tai, mọi người không chê Phương Khánh Sinh buồn nôn chứ con thì thấy buồn nôn lắm, nhìn anh ta thêm một cái là con muốn nôn rồi, con đảm bảo với mọi người, cho dù con với Phương Khánh Sinh ly hôn, công việc của mọi người trong nhà cũng sẽ không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.”
Vương Mạn Vân trực tiếp tung ra quân bài cuối cùng.
Những lời khuyên giải của Cát Tuệ và Đàm Hà Hoa đó, ở đời sau tai cô đã nghe đến chai cả rồi, không muốn nghe nữa, dù sao khuyên tới khuyên lui cũng đều là xuất phát từ lợi ích của riêng họ, không có ai thực sự quan tâm xem cô sống có hạnh phúc không, sống có tốt không.
Không có ai thương, Vương Mạn Vân sẽ tự thương lấy chính mình.
“Con nói thật chứ?”
Cát Tuệ sốt sắng nắm lấy cánh tay con gái, sức lực rất lớn, có thể thấy lúc này tâm trạng bà thế nào.
Biết rõ cốt truyện nên Vương Mạn Vân gật đầu:
“Bí mật này gần đây con mới biết, lúc trước Phương Khánh Sinh lấy con là để con làm tấm bia đỡ đạn cho việc anh ta không thể sinh đẻ, nếu không thì lúc trước nhà họ Phương sao có thể đưa ra nhiều sính lễ như vậy.”
Nghe được bí mật tày trời, Cát Tuệ và Đàm Hà Hoa nhanh ch.óng tính toán lại, nếu Phương Khánh Sinh thật sự không sinh được, mà Vương Mạn Vân lại có thể đảm bảo công việc của mọi người trong nhà không bị ảnh hưởng, vậy thì cuộc hôn nhân này đúng là không nhất thiết phải tiếp tục duy trì nữa.
Đàm Hà Hoa quan sát kỹ cô em chồng.
Người nhà họ Vương đều có ngoại hình đẹp, Vương Mạn Vân đặc biệt xinh đẹp, mặc dù bị vùi dập ở nhà họ Phương ba năm, nhưng vì thức ăn nhà họ Phương khá tốt, sắc mặt và làn da trông chỉ hơi tiều tụy một chút chứ không che giấu được vẻ đẹp của cô.
Một người phụ nữ có nhan sắc như vậy, dù có tái giá thì cũng có thể nhanh ch.óng tìm được bến đỗ mới.
