Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 694
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:29
“Vì vậy, ông không chỉ lập tức ra lệnh phong tỏa các con đường tỏa ra từ trung tâm Ninh Thành mà còn gọi điện cho phân khu quân sự Thượng Hải.”
Xe của phân khu quân sự đi ra lại bắt cóc con trai của Phó tư lệnh phân khu quân sự Thượng Hải Chu Chính Nghị, chuyện này nếu không phải là một trò cười thì chính là nội bộ phân khu quân sự Thượng Hải có vấn đề, có kẻ đã bị mua chuộc, hoặc giả kẻ đứng sau cuối cùng cũng đã lộ ra manh mối.
Người nghe điện thoại bên phía phân khu quân sự là Tư lệnh Triệu Đức Quý.
Nghe rõ lời Đỗ Kiến Hàng, Triệu Đức Quý suýt chút nữa thì ném ống nghe xuống đất, nhưng có thể lên tới chức Tư lệnh thì chỉ số thông minh của ông rất cao, liên tưởng một chút, ông lập tức đoán ra một khả năng nào đó.
Chuyện Từ Văn Quý bị thôi miên, Chu Chính Nghị đã nói với ông.
Triệu Đức Quý giờ đây nghi ngờ Lưu Học Hải và Lý Tĩnh có thể cũng gặp phải chuyện tương tự, lập tức bày tỏ thái độ:
“Chính ủy, tôi sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ đường sá ở Thượng Hải, cử xe chạy về phía Ninh Thành, đồng thời cũng lập tức cho người đi điều tra tư liệu của hai người này.”
“Nhanh lên đấy.”
Vẻ mặt Đỗ Kiến Hàng bấy giờ mới giãn ra một chút, đồng thời cũng nhắc nhở Triệu Đức Quý:
“Tính tình của thằng nhóc Chính Nghị đó ông biết rồi đấy, phía chúng ta không kịp thời cứu đứa bé ra cho nó thì thằng nhóc đó về nhất định sẽ tìm ông với tôi để tính sổ.”
Triệu Đức Quý nở nụ cười khổ.
Cùng lúc đó, tại Mã Gia Bảo, Chu Chính Nghị cũng lấy được không ít bí mật từ miệng Mai Nguyên Vĩ.
Ban đầu Mai Nguyên Vĩ không định nói sự thật cho Chu Chính Nghị, nhưng gã lại muốn sống, dưới sự đe dọa từ y thuật của bác sĩ Lưu, gã đành phải miễn cưỡng phun ra một số thứ có giá trị.
“Thư Lạc Linh là con cháu bát kỳ Mãn Thanh, chuyện mà bà ta một lòng muốn làm chính là khôi phục quốc gia.”
Mai Nguyên Vĩ nói điều này với ánh mắt đầy châm biếm, một cái quá khứ lạc hậu hủ bại thì có gì mà thương nhớ.
Nếu không phải do cuối triều Thanh quá vô năng và nhu nhược, quốc lực làm sao đến nỗi suy sụp như vậy, nếu không, cái đảo quốc nhỏ bé như bọn Nhật sao dám vác xác đến xâm lược.
Mai Nguyên Vĩ tuy là người phía hải ngoại nhưng lại cực kỳ ghét người Nhật.
Nếu không phải sinh muộn vài năm, gã nhất định sẽ ra chiến trường liều sống liều ch-ết với bọn Nhật, dù có phải mất mạng gã cũng không hối tiếc.
Chỉ riêng thái độ của Mai Nguyên Vĩ đối với người Nhật đã khiến Chu Chính Nghị nhìn gã bằng con mắt khác, anh hỏi:
“Làm sao ông biết Thư Lạc Linh là hậu duệ Mãn Thanh?”
“Loại người đó từ trong xương tủy đã coi thường người Hán rồi.”
Mai Nguyên Vĩ dựa vào sự hợp tác nhiều năm giữa hai bên đã nhìn ra bối cảnh của đối phương.
“Không có bằng chứng, dựa vào đâu mà tôi tin ông?”
Chu Chính Nghị tin rằng trong tay Mai Nguyên Vĩ nhất định có bằng chứng, chỉ là không muốn nói cho mình biết thôi.
Mai Nguyên Vĩ nhìn Chu Chính Nghị uy nghiêm và lý trí, lòng ghen tị đột ngột trỗi dậy, gã ghét Chu Chính Nghị, ngay từ khi Chu Chính Nghị còn là trẻ sơ sinh gã đã ghét rồi.
Xem ra hai người đúng là đối thủ trời sinh.
“Thời gian của tôi có hạn, nếu ông không muốn nói thì lần thẩm vấn tới người thẩm vấn ông sẽ đổi người khác, đối phương không dễ nói chuyện như tôi đâu.”
Chu Chính Nghị đưa ngón tay chọc chọc vào làn da khô héo của Mai Nguyên Vĩ, thần sắc thản nhiên.
“Anh...”
Mai Nguyên Vĩ giận dữ lườm Chu Chính Nghị.
Gã cực kỳ ghét Chu Chính Nghị chạm vào mình, cũng không muốn có bất kỳ sự tiếp xúc cơ thể nào với đối phương.
Chu Chính Nghị chính là phát hiện ra điểm này nên lần thẩm vấn nào cũng động tay động chân, khiến Mai Nguyên Vĩ tức tới mức đầu óc quay cuồng, vô tình tiết lộ rất nhiều cơ mật.
Đúng là tức ch-ết người ta mà!
“Nhanh lên đi, đừng có làm bộ làm tịch, cũng đừng nói nhảm nữa.”
Chu Chính Nghị lại đưa tay chọc chọc Mai Nguyên Vĩ.
Anh không chỉ muốn thẩm vấn ra chuyện của mẹ Kim Bảo và Trương Đại Lâm mà còn muốn hỏi ra thân thế của mình, nghĩ đến việc con trai mất tích, anh đã nhận ra rằng có người đang sợ hãi, bị ép đến đường cùng nên mới ra tay với cả đứa trẻ.
Chu Chính Nghị đang tranh thủ thời gian thẩm vấn Mai Nguyên Vĩ, thì Chu Anh Thịnh cũng từ từ tỉnh lại.
Đứa nhỏ không lập tức mở mắt.
Bởi vì cậu nghe thấy tiếng nói chuyện, trong tiếng nói không có tiếng của Vương Mạn Vân, vả lại cuộc đối thoại cũng rất kỳ lạ, do được Chu Chính Nghị dạy bảo lâu ngày, đứa nhỏ dù đã tỉnh nhưng vẫn giữ tư thế chưa tỉnh một cách tự nhiên và thả lỏng.
Cậu nhớ ra rồi.
Sáng nay sau khi chia tay Vương Mạn Vân, cậu đã đeo chiếc ba lô nhỏ của mình định đến nhà bà ngoại, kết quả còn chưa ra khỏi cửa thì cửa đã bị gõ, cậu còn tưởng là Vương Mạn Vân nên đã mở cửa ngay lập tức.
Cửa mở ra, bên ngoài không phải là người mà cậu hằng mong đợi mà là Lý Tĩnh.
Nữ quân nhân đã hộ tống họ đến Ninh Thành.
Quãng đường từ Thượng Hải đến Ninh Thành có sự đồng hành, lại cùng một quân khu, Chu Anh Thịnh dĩ nhiên không có chút đề phòng nào với đối phương, mà tò mò nhìn cô ta hỏi:
“Chị đồng chí, có chuyện gì không?”
“Có.”
Lý Tĩnh mỉm cười gật đầu, sau đó vẻ mặt ôn hòa nói:
“Mẹ cháu bảo cô chú tiện đường đưa cháu đến nhà họ Chu.”
“Thật ạ!”
Chu Anh Thịnh mừng rỡ, trên mặt nở nụ cười thật tươi.
Sau đó tay của Lý Tĩnh đưa tới, trong lòng bàn tay có một chiếc khăn tay, rất thơm, thơm đến mức cậu lập tức ngất đi, nếu không phải vì tin tưởng Lý Tĩnh, Chu Anh Thịnh tuyệt đối sẽ không dễ dàng mắc bẫy như vậy.
Lúc này tỉnh lại, đứa nhỏ lập tức nhớ lại chuyện trước đó, ngay lập tức phân tích ra Lý Tĩnh và Lưu Học Hải là kẻ xấu.
Dựa vào sự rung động nhẹ dưới thân, Chu Anh Thịnh nhận ra mình lúc này đang ở trong xe, cậu đã để mình bị lạc mất rồi.
Đứa nhỏ cực kỳ tức giận.
Vương Mạn Vân đã đặc biệt dặn dò cậu đừng chạy lung tung, cậu không chạy lung tung nhưng lại có người chở cậu chạy lung tung, mẹ cậu mà không tìm thấy cậu chắc chắn sẽ lo lắng lắm.
Chu Anh Thịnh không biết mình đã hôn mê bao lâu, cũng không lén mở mắt, cha đã dạy cậu rất nhiều điều.
Tình huống lúc này cũng đã được dạy qua.
Tuy cậu ở ghế sau, hai kẻ xấu ở phía trước, nhưng hai người này hoàn toàn có thể thông qua gương chiếu hậu quan sát nhất cử nhất động của cậu ở ghế sau, nếu hai kẻ xấu phát hiện cậu đã tỉnh, nói không chừng còn làm cho cậu ngất đi lần nữa.
Chu Anh Thịnh biết không thể mạo hiểm.
“Liều lượng có phải hơi lớn không, sao mãi vẫn chưa tỉnh?”
Lưu Học Hải đang lái xe liếc nhìn qua gương chiếu hậu, quan sát kỹ thần sắc của Chu Anh Thịnh, nhưng nhìn thế nào đứa trẻ cũng không giống như đã tỉnh.
