Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 706
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:31
“Nhìn Chu Anh Thịnh như vậy, Chu Anh Hoa còn có thể làm gì được nữa đây.”
Trên mặt là vẻ ghét bỏ nhưng trong ánh mắt lại là sự lo lắng và nuông chiều, đôi bàn tay lau mồ hôi cho đứa nhỏ cũng vô cùng nhẹ nhàng.
Mồ hôi đã lau khô, hai anh em cũng không vội vàng xuống cây về nhà, mà mỗi người nằm trên một chạc cây nhỏ giọng trò chuyện.
Chu Anh Hoa không hỏi gì cả, Chu Anh Thịnh đã chủ động kể lại.
“Lúc tỉnh dậy biết mình bị bắt cóc, em giận lắm, giận đến mức muốn lao vào đ.ấ.m cho bọn chúng một trận ngay lập tức.”
Đứa nhỏ nhớ lại chuyện ngày hôm qua, như thể nó vừa mới diễn ra trước mắt, hai cái má cũng phồng lên.
Chu Anh Hoa không cần đứa nhỏ nói quá chi tiết cũng hiểu được tâm lý của đối phương:
“Em lo lắng sẽ không bao giờ được gặp lại người thân nữa sao?”
“Vâng.”
Chu Anh Thịnh dùng sức gật đầu, giải thích:
“Em không nỡ xa bố, không nỡ xa mẹ, cũng không nỡ xa anh, còn không nỡ xa chú cảnh vệ nhà mình nữa.”
“Sợ không?”
Giọng của Chu Anh Hoa rất khẽ, bàn tay cũng vuốt ve lên khuôn mặt của em trai.
Nếu là Vương Mạn Vân hỏi, Chu Anh Thịnh nhất định sẽ trả lời là không sợ, nhưng lúc này người hỏi là Chu Anh Hoa, đứa nhỏ do dự vài giây rồi gật đầu thật mạnh, thành thật thừa nhận:
“Sợ ạ.”
Đặc biệt là khi rơi xuống nước, chân bị Lý Tĩnh ôm c.h.ặ.t lấy, em có dùng sức thế nào cũng không thoát ra được, lúc đó em thực sự thấy sợ.
Bọn Chu Anh Thịnh rơi từ độ cao mười mấy mét xuống sông.
Trọng lực và tốc độ của chiếc xe Jeep khiến họ rơi xuống chỗ sâu nhất của lòng sông ngay lập tức, Chu Anh Thịnh nhớ rằng tay chân cậu không chỉ chạm vào bùn lầy mà còn giẫm phải rong rêu.
Mặt nước trên đỉnh đầu rất sáng, dập dềnh từng vòng, từng vòng sóng nước.
Phía dưới lại là bùn đen kịt.
Giây phút đó, Chu Anh Thịnh thấy sợ, nỗi sợ hãi tột cùng, cậu sợ mình sẽ bị bóng tối phía dưới nuốt chửng, cũng sợ không bao giờ được gặp lại người nhà nữa, thế nên cậu vừa tức vừa giận mà đ.ấ.m Lý Tĩnh túi bụi.
Nhưng cậu là trẻ con, làm thế nào cũng không thoát ra được.
Từ lúc rơi xuống nước đến khi chờ được cứu viện thời gian không dài, nhưng vì áp lực nước, vì không thoát ra được khỏi Lý Tĩnh, lại thêm lo lắng không gặp lại người nhà, Chu Anh Thịnh vẫn bị một phen kinh hãi.
Nếu không phải Hồ Đức Hưng mang theo quân y tới, kịp thời sắc một bát thu-ốc cho cậu uống thì đêm qua chắc chắn đứa nhỏ sẽ gặp ác mộng.
Những hoạt động tâm lý này không chỉ xuất hiện trong đầu Chu Anh Thịnh, vì sự tin tưởng và yêu quý dành cho Chu Anh Hoa, cậu đã kể ra không chút giữ lại.
Chu Anh Hoa nhờ đó mà biết được nguồn gốc nỗi sợ hãi của em trai.
Cậu nhấc đứa nhỏ lên ôm vào lòng, không nói những lời an ủi sáo rỗng mà kể về chính bản thân mình.
“Hồi nhỏ anh không biết c-ái ch-ết là gì, sau khi mẹ qua đời, tất cả mọi người đều nói với anh rằng mẹ chỉ đi đến một nơi rất xa xôi, bảo anh phải ăn uống thật tốt, mau ch.óng lớn lên, đợi khi lớn rồi thì mẹ sẽ về, anh cứ đợi, cứ đợi mãi, rồi đợi được mẹ của em.”
Đây là lần đầu tiên Chu Anh Hoa kể về bản thân mình lúc nhỏ cho Chu Anh Thịnh nghe.
Chu Anh Thịnh lập tức quên bẵng nỗi sợ của mình, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn anh trai, cậu có thể cảm nhận được vành mắt của anh trai hơi đỏ lên.
“Thấy mẹ của em, cảm giác sợ hãi của anh lúc đó cũng giống hệt nỗi sợ em đối mặt ngày hôm qua vậy, sợ hãi, lo lắng, nôn nóng, đủ loại cảm xúc tiêu cực đan xen vào nhau, giây phút đó anh bỗng nhiên hiểu ra ý nghĩa của c-ái ch-ết, cũng hiểu ra người được cúng bái mỗi năm khi đi tảo mộ là ai, hóa ra mẹ anh từ lâu đã nằm dưới lòng đất lạnh lẽo rồi.”
Chu Anh Hoa né tránh ánh mắt của em trai, giữ c.h.ặ.t người trong lòng mình, rồi gối đầu lên vai em trai, tiếp tục nói.
“Lúc mới đầu anh ghét mẹ em lắm, cứ nghĩ là vì sự xuất hiện của mẹ em mà mẹ anh mới biến mất, anh hận bà, oán bà, cũng không hiểu cho bà, cho đến khi bà sinh ra em.”
“Anh có ghét em không?”
Chu Anh Thịnh sắp khóc đến nơi rồi, đôi bàn tay nhỏ bé cũng nắm c.h.ặ.t lấy áo của anh trai, cậu không muốn bị anh trai ghét.
“Anh không ghét em.”
Giọng của Chu Anh Hoa vang lên rất khẽ bên tai em trai.
“Thật không ạ?”
Chu Anh Thịnh hơi không tin, nhớ lại những lần đối đầu gay gắt của hai anh em trước đây, cậu có chút hoài nghi.
Vẻ mặt Chu Anh Hoa thoáng qua chút ngượng ngùng, nhưng cuối cùng vẫn nhìn thẳng vào mắt em trai, nghiêm túc nói từng chữ một:
“Anh biết em là con của bố, anh làm sao mà ghét em được, anh chỉ là không biết cách cư xử với em thế nào thôi, hơn nữa mẹ em cũng luôn nghĩ rằng anh đang bắt nạt em.”
Cậu lớn hơn em trai năm tuổi, có lần cậu lẻn vào phòng ngủ chính định thăm em trai thì bị mẹ của em trai phát hiện ra, bà ấy cứ nghĩ mình định vào làm hại Chu Anh Thịnh.
Thực ra cậu hoàn toàn không có ý đó.
Hôm đó cậu chơi cùng các bạn, vất vả lắm mới bắt được một con châu chấu, liền xách con châu chấu đi tìm em trai, con châu chấu nhảy nhót lung tung trước mặt em, em chẳng sợ tí nào mà còn cười với cậu nữa.
Khoảnh khắc đó, Chu Anh Hoa đã chấp nhận Chu Anh Thịnh.
Kết quả là mẹ của em trai hiểu lầm, cậu vốn tính khí cao ngạo, lười giải thích nên bỏ chạy luôn, từ đó về sau vì xung quanh luôn có người đ.â.m chọc nên quan hệ giữa hai anh em cũng ngày càng tệ đi.
Chu Anh Hoa vốn không thèm nói dối, nên ánh mắt nhìn em trai rất bình thản.
“Anh ơi, thực ra em cũng không ghét anh.”
Chu Anh Thịnh bị nhìn đến mức ngại ngùng vô cùng, đưa tay gãi gãi sau gáy, giải thích:
“Em luôn muốn chơi với anh, anh càng giữ khoảng cách với em thì em lại càng muốn chơi với anh, thế rồi...”
Nói đến đây, đứa nhỏ không nói tiếp được nữa.
Nhưng vệt đỏ trên mặt thì ngày càng nhiều hơn.
“Thế nên em mới cố ý làm loạn quần áo trong tủ của anh, ném sâu róm lên người anh, lén đi giày của anh...”
Chu Anh Hoa thốt ra một chuỗi những việc Chu Anh Thịnh lúc nhỏ đã làm để trêu chọc mình.
Mấy chuyện này làm thì cũng đã làm rồi, cậu chỉ cần phản kháng nhẹ một cái là đứa nhỏ lại khóc lóc om sòm như thể chịu thiệt thòi lớn lắm.
Cứ như vậy, hai người chẳng mấy khi không bị bố trừng phạt.
“Thì em làm thế không phải để thu hút sự chú ý của anh sao!
Em nói chuyện với anh mà anh chẳng thèm đếm xỉa gì đến em cả, chỉ có lúc em làm việc xấu thì anh mới chịu để ý đến em thôi.”
Chu Anh Thịnh cũng thấy uất ức, nếu không phải thế thì cậu có cần phải “cứu quốc bằng đường vòng" thế không!
