Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 720
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:32
“Chữ “kiểm tra” còn chưa nói hết đã bị Chu Anh Thịnh bịt c.h.ặ.t miệng lại.”
Chu Anh Thịnh quay đầu nhìn quanh bốn phía, thấy không có bóng dáng thầy giáo mới buông Triệu Quân ra, nhỏ giọng dặn dò:
“Mau đừng nói khoác lác nữa, cậu quên rồi sao, lần trước thầy giáo chính là cứ thế kiểm tra, kiểm tra đến tận chương trình của học kỳ sau cơ, cậu có viết ra được không?”
Nói đến chuyện này, cậu vẫn còn thấy sợ.
Thầy giáo của họ thật sự chẳng theo quy tắc nào cả, thấy chương trình bình thường không làm khó được họ, liền kiểm tra vượt cấp, cậu thì không sao, có vấn đề là ở Triệu Quân kìa.
Lần đó thật sự bị hại thê t.h.ả.m.
Bị phạt ở lại lớp!
Chu Anh Thịnh cậu từ khi nào mà bị phạt ở lại lớp chứ!
Nếu không vì thấy Triệu Quân t.h.ả.m quá, cậu bất đắc dĩ phải ở lại giúp bổ túc, thì tối hôm đó chắc thằng Quân đã phải ngủ lăn lóc trong lớp luôn rồi.
Lời của Chu Anh Thịnh đã nhắc nhở Triệu Quân, Triệu Quân vốn đang phấn chấn bỗng xìu xuống, học theo dáng vẻ lúc nãy của Chu Anh Thịnh, quay đầu nhìn quanh một lượt, không thấy thầy giáo đâu mới dám nhỏ giọng nói chuyện với Chu Anh Thịnh.
“Cháu chính vì lo thầy giáo kiểm tra chương trình học kỳ sau, nên mới luôn theo sát tiến độ học tập của chú đấy chứ, cũng chỉ có hai ngày về đại viện này là lơi lỏng một chút thôi.”
Triệu Quân hồi tưởng lại quá trình học tập cùng Chu Anh Thịnh mỗi ngày ở miền Tây, đúng là nước mắt lưng tròng.
Chú nhỏ quá nghiêm khắc, còn nghiêm khắc hơn cả thầy giáo nữa.
“Cái này gọi là có chuẩn bị thì không phải lo.”
Chu Anh Thịnh vỗ nhẹ vào đầu đứa cháu gọi mình bằng chú, vui vẻ đi học.
Chu Vệ Quân đi theo sau hai đứa trẻ, nhìn hai đứa trẻ ngây thơ vô số tội đang tung tăng nhảy nhót kia, anh cười quay đầu nhìn sang cái cây bên cạnh, trước khi hai đứa trẻ nói chuyện, anh đã thấy thầy giáo của hai đứa dường như đang cúi xuống buộc dây giày rồi.
Chẳng có bất kỳ lời nhắc nhở nào, anh định bụng đứng xem kịch hay.
Rất nhanh, mấy người đã tới trường con em quân đội, Chu Anh Thịnh vừa lộ diện cái là lập tức gây chấn động, chuyện bắt hung thủ ở cổng đại viện hôm qua qua miệng vô số người truyền bá, sớm đã biến tướng đi rồi.
Chu Anh Thịnh suýt chút nữa bị truyền thành Na Tra ba đầu sáu tay luôn rồi.
“Tiểu Thịnh, nghe nói cậu quát to một tiếng, vèo vèo vèo mấy viên đá b-ắn ra cùng lúc, tại chỗ đã đ.á.n.h cho bốn tên hung thủ hung ác đầu rơi m-áu chảy, ngất xỉu tại chỗ hả?”
Có bạn học lao tới tìm Chu Anh Thịnh để chứng thực.
Chu Anh Thịnh còn chưa kịp trả lời, lại một bạn học khác lao tới phản bác:
“Không không không, cậu nói sai rồi, không phải Tiểu Thịnh b-ắn đá làm người ta đầu rơi m-áu chảy, mà là một tiếng gầm to đã chấn cho bốn tên đó đầu rơi m-áu chảy ngất xỉu luôn.”
“Thật sao?”
Bạn học đầu tiên chạy tới hỏi gãi gãi sau gáy, ánh mắt từ mơ hồ chuyển sang trong trẻo, chứng tỏ là cậu ta tin rồi.
“Giọng của Tiểu Thịnh to thế nào, các cậu còn không biết sao, đừng nói là một tiếng gầm chấn sập kẻ xấu, mà còn có thể gầm gục cả một đám đông nữa cơ.”
“Đúng vậy, đúng vậy, tớ đã từng tận mắt chứng kiến rồi.”...
Các bạn học vây quanh Chu Anh Thịnh và Triệu Quân, người này một câu, người kia một câu, càng nói càng huyền hoặc, nghe đến mức Chu Anh Thịnh và Triệu Quân ánh mắt mơ hồ, biểu cảm ngơ ngác, thậm chí trong đầu không ngừng tự hỏi bản thân mình, người họ đang nói thật sự là mình/chú nhỏ của mình sao?
Chu Vệ Quân ở bên cạnh đã sớm cười đến mức suýt thì tắt thở.
Đám trẻ con này thật sự quá đáng yêu, thần thánh hóa cháu ngoại anh như vậy, chắc cháu ngoại anh mà không biểu diễn một màn Sư T.ử Hống thì không xong quá.
Biết sớm là phân khu quân đội vui thế này, anh đã về từ sớm rồi.
Tiếng cười của Chu Vệ Quân rốt cuộc cũng làm tỉnh cơn mê cho một Chu Anh Thịnh suýt chút nữa bị các bạn học tâng bốc lên tận mây xanh.
Hoàn hồn lại cậu phát hiện đây đâu phải đang nói mình, rõ ràng là những hình tượng thần thoại trong lòng các bạn nhỏ thôi, là nghe kể chuyện nhiều quá rồi gán ghép vào đầu mình đây mà.
“Dừng!”
Chu Anh Thịnh nhìn các bạn học đang vây quanh ngày càng đông, vội vàng ra hiệu dừng lại.
Lúc này giọng cậu vẫn còn nén lại một chút, không tính là lớn, nên cũng không thể ngăn được những lời bàn tán xì xào ngày càng quá đáng của các bạn học.
“Tiểu Thịnh, lớn tiếng chút đi.”
Triệu Quân đã bị những lời bàn tán của các bạn học đồng hóa, ánh mắt sáng rực.
Xung quanh cậu cũng có rất nhiều người có dáng vẻ sùng bái y hệt như vậy.
“Vào lớp rồi!”
Chu Anh Thịnh bất đắc dĩ, chỉ có thể gầm lên một tiếng.
Theo tiếng gầm này phát ra, sân trường lúc nãy còn như bầy chim họp chợ lập tức im phăng phắc, mọi người nhìn nhau, cuối cùng nhìn về phía tòa nhà dạy học bên cạnh.
Trước đó cũng chẳng biết cái thằng nhóc không thích học hành nào, cứ nhất định phải nói Chu Anh Thịnh có thể một tiếng gầm làm sập cả tòa nhà dạy học.
Giờ thì hay rồi, mọi người đều nhìn chằm chằm vào tòa nhà dạy học để đếm nhẩm trong lòng.
Cứ xem xem mấy giây sau tòa nhà dạy học có sập không.
Tất nhiên, tin vào lời đồn này, hay nói cách khác là lan truyền những lời đồn ngày càng rời xa thực tế này đều là những đứa trẻ chỉ mới bảy tám tuổi, tầm tuổi Chu Anh Thịnh.
Những đứa trẻ lớn hơn đã có khả năng phân biệt rồi, lúc này đều đang tựa vào lan can tòa nhà dạy học, hớn hở nhìn Chu Anh Thịnh đang bị vây quanh.
“Đều vây ở đây làm gì, còn không mau vào lớp học bài đi!”
Thầy giáo vẫn luôn đi theo sau nhóm Chu Anh Thịnh đã dắt xe đạp tới nơi, nhìn đám trẻ đang ngây ra nhìn tòa nhà dạy học, thầy nhìn đồng hồ, xuống xe là một tiếng gầm đầy nộ khí.
Học sinh có một nỗi sợ thiên bẩm đối với thầy giáo trong lòng.
Thầy giáo gầm một tiếng, các bạn học cũng chẳng màng tòa nhà dạy học có sập hay không, vèo vèo vèo lao thẳng vào lớp.
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân cũng không ngoại lệ.
“Chu Anh Thịnh, Triệu Quân, hai em theo tôi vào văn phòng.”
Làm sao thầy giáo có thể cứ thế mà tha cho hai kẻ chủ mưu được, trực tiếp bắt hai đứa vào văn phòng để kiểm tra, dám xin nghỉ lâu như vậy, xem thầy kiểm tra hai đứa nhóc này thế nào.
Hôm nay không bắt hai đứa nhóc này ở lại lớp thì thật có lỗi với bản thân.
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân mặt ủ mày chau đi theo thầy giáo, Chu Vệ Quân cũng định quay về, kết quả vừa quay người đã nghe thấy tiếng xì xào của học sinh, nghe rõ nội dung, anh coi như đã hiểu thế nào gọi là nhân ngôn khả úy, lời đồn còn đáng sợ hơn hổ rồi.
