Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 741

Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:34

“Tiểu Hoa đừng nghĩ nhiều, mẹ chỉ là có cảm giác bất an về mối nguy hiểm sắp đến thôi.

Cảm giác này mẹ cũng không nói rõ được nhưng cũng không dám lơ là.

Hai đứa cũng cùng mẹ cẩn trọng một chút, an toàn là trên hết."

Vương Mạn Vân chỉ có thể dùng giác quan thứ sáu để lừa hai đứa trẻ.

“Con biết rồi ạ, mẹ cứ yên tâm, bọn con nhất định sẽ lưu ý."

Cả hai đứa trẻ đều nghiêm mặt hứa với Vương Mạn Vân.

Đối với cảm giác của Vương Mạn Vân, hai đứa trẻ đều không dám coi thường.

Ăn xong bữa sáng, Chu Anh Hoa đích thân đưa em trai đến trường.

Chuyện sát hạch hôm qua là do đơn vị bọn anh lo liệu toàn bộ, hôm nay phải đến trường giải thích thêm một lần nữa, nếu không Chu Anh Thịnh và Triệu Quân thực sự sẽ bị phạt.

Có anh trai đưa mình đến trường, Chu Anh Thịnh vui sướng phát điên lên được.

Gọi thêm Triệu Quân, hai đứa trẻ vui vẻ chạy về phía trường học, kết quả giữa đường gặp không ít bạn học.

Các bạn vừa nhìn thấy hai đứa liền hóng hớt chạy tới ngay.

“Hai cậu hôm qua trốn học làm thầy chủ nhiệm giận phát điên lên rồi đấy, roi giáo huấn suýt chút nữa đập nát cả bàn học luôn."

“Đáng sợ quá đi mất, dọa bọn tớ đến mức thở mạnh cũng không dám."

“Tiểu Thịnh, hai cậu hôm nay đến chắc chắn sẽ bị thầy chủ nhiệm xử lý đấy.

Hôm qua mặt thầy chủ nhiệm đã dài thượt ra như thế này này."

Có học sinh học theo vẻ mặt của thầy chủ nhiệm, mặt xệ xuống.

Sau đó thì sau gáy bị ăn một cái tát.

“Thầy ạ!"

Các bạn quay đầu lại thì đúng thật là “vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay", thầy chủ nhiệm đen mặt đứng sau lưng bọn họ.

Mọi người vừa nãy nói chuyện quá hăng say và hào hứng nên hoàn toàn không lưu ý đến thầy chủ nhiệm đến từ lúc nào.

Mang theo sự sợ hãi, cũng mang theo ý nghĩ “pháp bất trách chúng" (số đông không bị phạt), các bạn học tản ra như ong vỡ tổ.

Trong nháy mắt chỉ còn lại Chu Anh Hoa dẫn theo Chu Anh Thịnh và Triệu Quân.

“Thầy ơi, gây rắc rối cho thầy rồi, mong thầy bỏ quá cho ạ."

Chu Anh Hoa ái ngại nhìn thầy chủ nhiệm.

Tuy hôm qua đã bảo người mang lời nhắn đến cho đối phương nhưng cũng không ngờ lúc nãy các học sinh lại lấy vẻ mặt của thầy chủ nhiệm ra làm trò như vậy.

Nói thật lòng, từ lúc quen biết thầy chủ nhiệm cho đến giờ, cho dù là Chu Anh Hoa hay Chu Anh Thịnh và Triệu Quân, hầu như chưa từng thấy trên mặt đối phương có biểu cảm nào khác ngoài sự nghiêm nghị.

“Thầy ạ."

Chu Anh Thịnh và Triệu Quân cung kính chào hỏi.

Thầy chủ nhiệm nhìn Chu Anh Thịnh một cái, lại nhìn Triệu Quân một cái, không thấy hai đứa có thương tích gì bên ngoài, lúc này mới yên tâm.

Sau đó thầy nói với Chu Anh Hoa:

“Em không cần đưa đi nữa đâu, thành tích sát hạch của hai thằng nhóc này rất tốt, tôi rất vui."

Nói xong câu này thầy liền đạp xe đạp đi luôn.

Nghe tiếng chuông xe đạp “đinh đinh" vang xa dần, Chu Anh Thịnh và Triệu Quân ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Thầy chủ nhiệm như vậy thì chứng tỏ bọn họ sẽ không bị phạt.

“Còn cần anh đưa đi nữa không?"

Chu Anh Hoa nhìn vẻ mặt nhanh ch.óng tươi tỉnh của em trai, trêu chọc một câu.

“Cần ạ, đương nhiên là cần rồi ạ."

Chu Anh Thịnh và Triệu Quân nhìn nhau một cái, mỗi người nắm lấy một bàn tay của Chu Anh Hoa, vui vẻ chạy về phía trường học.

Nhớ lại biểu hiện sát hạch ngày hôm qua của hai đứa nhỏ, Chu Anh Hoa cũng dung túng mặc kệ cho chúng quậy phá.

Đưa người đến tận trường, tận mắt nhìn Chu Anh Thịnh và em trai vào lớp, Chu Anh Hoa mới quay về nhà.

Trên đường về, thần sắc anh đã trở nên nghiêm nghị, thậm chí nhịp tim cũng đang tăng nhanh.

Anh đoán chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó nên Vương Mạn Vân mới đặc biệt dặn dò anh và em trai như vậy.

Lại liên tưởng đến sự bận rộn của phía quân đội gần đây, tính chất quái dị trong nhiệm vụ của bọn anh, sự bất an lan tỏa trong lòng.

Nhà họ Chu, cảnh vệ viên Tiểu Trịnh không có ở đó.

Có người nhà đến thăm anh ta nên anh ta đã đặc biệt xin nghỉ với Vương Mạn Vân, sáng sớm tinh mơ đã rời khỏi khu nhà ở gia đình.

Lúc Chu Anh Hoa về đến nhà, Vương Mạn Vân đang cho gà sau vườn ăn.

Đàn gà nhà bà lại lớn thêm một chút rồi, không còn gọi là gà con được nữa.

Bất kể là gà trống hay gà mái, lông đuôi đều bắt đầu dài ra, đây cũng là dấu hiệu chứng tỏ chúng đang dần trưởng thành.

“Mẹ ơi."

Chu Anh Hoa tiến lại gần.

“Có phải là đã đoán ra được điều gì rồi không?"

Vương Mạn Vân vẫn luôn biết Chu Anh Hoa suy nghĩ nhiều hơn và nhạy bén hơn Chu Anh Thịnh nhỏ tuổi kia.

“Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không ạ?"

Chu Anh Hoa thấy Vương Mạn Vân không hề ngạc nhiên chút nào, liền trực tiếp nói ra thắc mắc của mình.

“Ừ."

Vương Mạn Vân gật đầu.

Tuy nhiên bà không nói trọng điểm ở sau vườn, mà rửa tay rồi dẫn Chu Anh Hoa vào phòng sách.

Khi còn chưa vào phòng sách, nhịp tim Chu Anh Hoa vất vả lắm mới bình ổn lại được một chút lại bắt đầu đập nhanh điên cuồng.

Sự bất an cũng ngày một sâu sắc hơn.

Vương Mạn Vân không chắc Chu Chính Nghị có thể kịp thời quay về hay không.

Chu Anh Hoa đã sớm nhận ra điểm bất thường, thời cơ thích hợp nên bà cũng nói thẳng luôn:

“Vợ chồng Trương Đại Lâm đã khai ra hai chuyện liên quan đến con và Tiểu Thịnh."

Chu Anh Hoa vẫn luôn có linh cảm rằng mẹ của Tiểu Thịnh là do vợ chồng Trương Đại Lâm g-iết.

Theo lời Vương Mạn Vân nói ra, sắc mặt anh dần trở nên khó coi.

Hai chuyện!

Anh đã nhận thức được tính nghiêm trọng, cũng nghe ra được ngụ ý trong lời nói.

“Mẹ của các con không phải là con cái nhà họ Trương.

Cô ấy và Trương Đan Tuyết thực sự là chị em ruột, đều là do vợ chồng Trương Đại Lâm nhận nuôi ở miền Tây.

Điểm này giống với suy đoán của mẹ và bố con."

Vương Mạn Vân kéo Chu Anh Hoa ngồi xuống.

Nhịp tim Chu Anh Hoa lúc này đã nhanh đến cực hạn, sắc mặt cũng vì nhịp tim quá nhanh mà đỏ bừng một mảng.

“C-ái ch-ết của mẹ con không phải là ngoài ý muốn, mà là mưu sát."

Vương Mạn Vân vẫn luôn nghiêm túc nhìn vào mắt Chu Anh Hoa, thấy thiếu niên vẫn có thể khống chế được cảm xúc nên cũng không lôi thôi lếch thếch.

Vì câu nói này của Vương Mạn Vân mà đại não Chu Anh Hoa bỗng chốc trống rỗng.

Cũng không biết có phải là vì cảm giác chắc chắn khi mọi chuyện đã hạ màn hay không mà nhịp tim anh dần trở lại bình thường, vệt đỏ trên mặt cũng từ từ biến mất, cuối cùng một lần nữa trở thành thiếu niên thanh lãnh cao ngạo đó.

“Tại sao ạ?"

Chu Anh Hoa không hiểu nguyên nhân.

Cho dù mẹ anh không phải con cái nhà họ Trương thì nhà họ Trương cũng vì mẹ anh mà nhận được không ít lợi lộc, lại càng vì thân phận bối cảnh của bố anh mà người nhà họ Trương sống rất tốt ở Ninh Thành.

Trong tình huống này, tại sao lại phải mưu sát mẹ anh?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 741: Chương 741 | MonkeyD