Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 768
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:37
Sau đó cô lấy khăn tay lau vết dầu mỡ nơi khóe miệng cho cậu bé, lau xong liền đuổi người:
“Đừng tưởng mắt sưng thì không phải đi học, đúng lúc cần đôi mắt này của con để diễn kịch đấy, mau về nhà lấy cặp sách đi, muộn là thực sự bị trễ giờ đấy."
“Ồ."
Chu Anh Thịnh hơi ngẩn người đứng dậy, chạy ra khỏi nhà họ Chu.
Còn về phần Chu Chính Giang và Thu Thu, thấy Chu Anh Thịnh đã đi học, cả hai cũng tự giác đứng dậy đi lấy cặp sách của mình.
“Con biết nói thế nào chưa?"
Hạ Kiều lo lắng hỏi hai đứa con.
“Con biết rồi ạ."
Chu Chính Giang gật đầu.
Thu Thu càng bổ sung thêm một câu:
“Bất kỳ ai hỏi đến, con đều không nói gì hết."
“Ừ."
Hạ Kiều yên tâm rồi.
Bên ngoài cổng nhà họ Chu, Triệu Quân đang chờ đợi vừa sốt ruột vừa lo lắng.
Cậu cũng không biết nếu nhà họ Chu thực sự xảy ra chuyện thì sau khi gặp Chu Anh Thịnh cậu nên nói gì, chỉ có thể mòn mỏi nhìn vào nhà họ Chu, không dám gọi tiếng thứ hai.
Phía góc cua xa xa, mấy bạn học đang ngồi xổm trên mặt đất nhìn ngó từ xa.
Họ cũng lo lắng, đành bám theo sau Triệu Quân chạy đến đây, nhưng biết không tiện lộ diện nên chỉ đứng từ xa quan sát.
Khi Chu Anh Thịnh ra khỏi nhà họ Chu, không chỉ Triệu Quân trợn tròn mắt mà đám bạn học đang lén lút quan sát từ xa cũng giật mình kinh hãi.
Bởi vì mọi người đều nhìn thấy ngay vành mắt vừa đỏ vừa sưng của Chu Anh Thịnh.
Mấy đứa trẻ chẳng thèm giữ ý gì nữa, xông thẳng lại quây lấy Chu Anh Thịnh.
“Tiểu Thịnh, tớ xin thề với Chủ tịch, tớ thực sự chưa hề nói với bất kỳ ai cả!"
“Tớ cũng không nói, bình thường tớ nghe lời bà nội tớ nhất, hôm qua tớ đã nhịn không nói một lời nào, tớ cũng có thể thề với Chủ tịch, tuyệt đối không phản bội cậu, không hề nói lung tung câu nào."
“Tớ cũng không nói."
“Tớ cũng thế, Tiểu Thịnh, cậu phải tin chúng tớ."...
Mấy đứa trẻ này đều là những người có mặt tại “hiện trường vụ án" đầu tiên ngày hôm qua, cũng là những người được Vương Mạn Vân mời ăn cá nướng.
Đối với Vương Mạn Vân, đối với hai anh em họ Chu, họ rất kính trọng.
Đã nói là không phản bội thì tuyệt đối sẽ không phản bội.
Chu Anh Thịnh từ lúc ra khỏi nhà họ Chu vẫn luôn giữ khuôn mặt nặng nề không nói lời nào.
Lúc này thấy mọi người sốt ruột lo lắng, ánh mắt cậu mới quét qua mặt mọi người, nghiêm túc nói:
“Tớ tin các cậu."
Một câu tin tưởng khiến tất cả lũ trẻ đều yên tâm.
“Chuyện này người lớn sẽ xử lý, chúng mình đừng quan tâm nữa.
Thời gian không còn sớm, mau đến trường đi, tớ về nhà lấy cặp sách rồi đuổi theo các cậu ngay."
Chu Anh Thịnh nhớ đến cặp sách ở nhà, bèn vắt chân lên cổ chạy.
“Tiểu Thịnh, đợi tớ với, tớ đi cùng cậu."
Triệu Quân đuổi theo.
Mấy đứa trẻ khác nhìn nhau một cái rồi vội chạy đến trường.
Họ không có tốc độ như Chu Anh Thịnh và Triệu Quân, hôm nay chỉ cần chạy chậm một chút là họ có khả năng bị trễ học.
Bị phạt chạy bộ họ không sợ, chỉ sợ nhất là bị thầy cô bắt chép phạt, mặc viết văn bản.
Đúng là muốn lấy mạng nhỏ của họ mà.
Hỗn loạn một hồi, lũ trẻ ùa nhau vội vã chạy đến trường.
Chu Chính Giang và Thu Thu ra khỏi nhà chậm hơn Chu Anh Thịnh một chút, sau khi ra cửa cũng vội vàng chạy đến trường.
Trong gió sớm, tư thế chạy bộ của lũ trẻ tràn đầy sức sống.
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân kịp xông vào lớp học đúng lúc tiếng chuông báo giờ học vang lên với tốc độ chạy nước rút trăm mét.
May mắn là không trễ giờ.
Thực tế khi hai đứa trẻ chạy vào lớp, trên đường đã gặp vài giáo viên.
Họ như cơn gió lướt qua bên cạnh các thầy cô, làm tà áo của giáo viên bay phấp phới.
Giáo viên còn chưa nhìn rõ người thì bóng dáng học sinh đã biến mất.
Trong không trung chỉ để lại hai câu chào thầy cô.
Tiếng chuông vào lớp vẫn chưa dứt, điều đó có nghĩa là Chu Anh Thịnh và Triệu Quân vẫn chưa tính là trễ giờ.
Các giáo viên dù có chút bực mình vì bị hai học sinh này vượt qua như vậy nhưng cũng chẳng làm gì được.
Chu Anh Thịnh hôm nay vừa đến trường thực sự đã gây xôn xao.
Vành mắt đỏ sưng như vậy, chỉ cần mắt không mù thì không thể nào coi như không thấy.
Những người biết chuyện trong lòng vừa xót xa cho Chu Anh Thịnh, vừa thấy buồn thay cho cậu.
Còn nhiều người không biết chuyện thì cũng giật mình kinh hãi.
Tất cả đều bàn tán xôn xao sau lưng xem rốt cuộc là ai đã bắt nạt Chu Anh Thịnh mà khiến cậu sưng mắt đến mức đó.
“Có khi nào bị anh trai cậu ấy đ.á.n.h không?"
Đây là điều duy nhất mà các học sinh có thể nghĩ tới.
Dựa vào địa vị của cha mẹ Chu Anh Thịnh trong đại viện, lấy đâu ra người dám bắt nạt cậu, cậu không bắt nạt người khác thì thôi.
Nhưng mọi người cũng nhất trí rằng Chu Anh Hoa là người duy nhất có khả năng “bắt nạt" được Chu Anh Thịnh.
“Tại sao lại bị đ.á.n.h?
Chẳng lẽ Tiểu Thịnh làm chuyện gì xấu rồi?"
Các bạn học lén lút buôn chuyện, tò mò về đôi mắt của Chu Anh Thịnh vô cùng.
“Các cậu nói xem, có khi nào Chu Anh Thịnh bị mẹ cậu ấy đ.á.n.h không!"
Một bạn học mới đến đại viện không lâu lén lút nói một câu.
Cậu ta không thân thiết với Chu Anh Thịnh nhưng cũng có nghe qua chuyện nhà họ Chu.
Biết nhà họ Chu là mẹ kế.
Sau đó, bạn học này nhận được ánh mắt khinh bỉ của tất cả các bạn học xung quanh.
Bạn học bị khinh bỉ lấy làm khó hiểu.
Trong ấn tượng của cậu ta, mẹ kế đều không tốt, ít nhất là ở quê cậu ta, nhà nào có mẹ kế thì những đứa trẻ trong nhà đó sống không bằng cả gà.
Dậy sớm nhất để làm việc nhà, ăn đồ ăn tệ nhất.
Điều quan trọng nhất là bất kể làm tốt hay không tốt đều bị mắng mỏ.
Chỉ cần trong làng có tiếng mắng c.h.ử.i thì mười phần chắc đến tám chín là nhà có mẹ kế, cố tình soi mói ghét bỏ.
Dù sao cậu ta cũng thấy nhiều rồi, kiểu gia đình này chỉ có những đứa con do vợ trước sinh ra mới bị mắng, còn con do mẹ kế sinh ra thì được yêu thương như ngậm trong miệng sợ tan vậy.
Có lẽ biểu cảm trên mặt cậu ta quá đỗi ngỡ ngàng và ngạc nhiên, các bạn học biết cậu ta mới đến đại viện chưa được mấy ngày nên trực tiếp phổ cập kiến thức cho cậu ta rằng Vương Mạn Vân tốt đến mức nào, đối xử với hai anh em họ Chu tốt đến mức mẹ ruột cũng không bằng.
Điều khiến các bạn học ngưỡng mộ nhất nhất chính là Vương Mạn Vân biết làm đủ loại món ăn vặt ngon tuyệt đỉnh.
Cùng với các món ăn thường ngày.
Chỉ cần Vương Mạn Vân nấu cơm là lũ trẻ cả đại viện đều không kìm lòng được mà chạy về hướng nhà họ Chu.
