Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 775
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:38
“Mẹ, có phải sau này khi con trở thành quân nhân thì cũng có thể giống như anh trai, tự mình đi ra ngoài không ạ?"
Chu Anh Thịnh mong đợi nhìn Vương Mạn Vân.
Lúc này Vương Mạn Vân mới biết cái tâm tư muốn đi Ninh Thành của thằng nhóc này vẫn chưa ch-ết, cô dở khóc dở cười nói:
“Sao, sau này con muốn làm quân nhân à?"
“Đó là điều chắc chắn rồi ạ!"
Chu Anh Thịnh vỗ ng-ực khẳng định, nhà họ có bố là quân nhân, anh trai là quân nhân, cậu chắc chắn cũng phải làm quân nhân.
“Vậy thì con phải học tập cho tốt, rèn luyện cho tốt, nếu không sẽ không thể giống như anh trai con, tuổi còn nhỏ đã trở thành quân nhân được đâu."
Vương Mạn Vân nhân cơ hội khuyến khích và khích lệ đứa trẻ yêu thích học tập.
Chu Anh Thịnh im lặng.
Thực ra cậu nói với Vương Mạn Vân nhiều như vậy, vẫn là muốn đi Ninh Thành.
Vương Mạn Vân sớm đã nhìn thấu tâm tư của đứa nhỏ, trong lòng thầm cười, nhưng ngoài miệng lại cố ý khích tướng:
“Nhìn bộ dạng này của con, là thay đổi ý định không muốn làm quân nhân nữa rồi sao?"
“Muốn ạ!"
Chu Anh Thịnh lập tức đáp lớn.
“Vậy có muốn học hành chăm chỉ không?"
Vương Mạn Vân nhìn vẻ mặt phân vân của đứa nhỏ, suýt chút nữa bật cười thành tiếng, nhóc con, mới tí tuổi đầu đã muốn giăng bẫy mình, xem ai trúng bẫy nhé.
Chu Anh Thịnh chỉ phân vân vài giây, cuối cùng đành phải ủ rũ trả lời:
“Có ạ."
Nói xong cũng không nhìn Vương Mạn Vân mà bồi thêm một câu:
“Con đi tìm tiểu Quân chạy bộ buổi sáng đây."
Chu Vệ Quốc đi Ninh Thành từ rất sớm, tiếng kèn báo thức vừa vang lên họ đã không còn tham gia tập luyện buổi sáng rồi.
“Đi đi, mẹ đi làm bữa sáng cho con."
Vương Mạn Vân xoa đầu đứa nhỏ coi như khích lệ, sau đó nhìn theo Chu Anh Thịnh đi sang nhà bên cạnh gọi Triệu Quân.
Triệu Quân hôm nay dậy rất sớm, tiếng kèn báo thức chưa vang cậu đã tỉnh rồi, sau đó hào hứng vén rèm cửa nhìn sang nhà họ Chu bên cạnh.
Hai nhà tuy là hàng xóm sát vách, nhưng vì cả hai nhà đều có sân vườn nên thực tế không ở quá gần nhau, nói nhỏ một chút là không nghe thấy gì, nhưng tuyệt đối có thể nhìn thấy tình hình trước cổng viện của hai bên.
Triệu Quân dụi mắt, nhìn thấy bóng lưng Chu Anh Hoa lên xe rời đi, lập tức tỉnh táo hẳn.
Đợi đến khi Chu Anh Thịnh đi về phía nhà mình, cậu vội vàng mặc quần áo rửa mặt.
Chưa đầy hai phút, cậu đã hội quân với Chu Anh Thịnh ở cửa nhà, đón lấy ánh nắng ban mai vừa mới ló rạng, hai đứa trẻ bắt đầu chậm rãi chạy bộ, mục tiêu của chúng là bãi tập.
“Cậu không vui à?"
Triệu Quân vừa chạy nhỏ vừa liếc nhìn khuôn mặt nghiêng của Chu Anh Thịnh.
“Cậu thấy mắt nào của tớ là đang vui thế?"
Chu Anh Thịnh tâm trạng xuống dốc, lời nói ra cũng không còn êm tai như bình thường.
Triệu Quân lập tức xác định là Chu Anh Thịnh đang giận, không dám nói bừa nữa, nhưng lại lo lắng, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói:
“Cậu đừng giận nữa, anh tiểu Hoa là quân nhân, cần phải làm việc, không thể ở nhà bên cạnh cậu suốt ngày được đâu."
“Ai nói anh tớ là đi..."
Chu Anh Thịnh nói đến đây thì đột ngột dừng lại.
Sau đó cậu nhận ra trạng thái này của mình rất dễ gây rắc rối cho anh trai, ngộ nhỡ có kẻ xấu biết anh trai đi Ninh Thành rồi thực sự bắt cóc anh trai thì cậu sẽ thực sự đau lòng đến ch-ết mất.
“Tớ... có phải tớ nói sai gì rồi không?"
Triệu Quân cũng dừng lại theo, thấp thỏm nhìn Chu Anh Thịnh.
Cậu rất trân trọng tình bạn với Chu Anh Thịnh, cũng đặc biệt thích hai anh em nhà họ Chu, nếu không nhờ hai người họ, hiện tại cậu có lẽ vẫn còn đang bị mẹ kế và con riêng của bà ta bắt nạt.
“Tiểu Quân, cảm ơn cậu, cậu không nói sai gì cả, ngược lại còn rất đúng nữa, cảm ơn cậu."
Chu Anh Thịnh cảm kích ôm lấy Triệu Quân, chính lời của đối phương đã khiến cậu hiểu ra rằng cậu không thể trở thành gánh nặng của anh trai, mà phải trở thành trợ lực.
Triệu Quân không hiểu gì cả, mờ mịt một hồi nhưng lại vô cùng vui sướng.
Chỉ cần giúp được Chu Anh Thịnh là cậu vui rồi.
Hai người đã chuyển đổi tâm trạng, trong buổi tập sáng tiếp theo không còn ủ rũ nữa mà tràn đầy ý chí chiến đấu, đặc biệt là Chu Anh Thịnh, nghĩ đến sự lợi hại của anh trai, cậu liền đổi mục tiêu học tập thành Chu Anh Hoa.
Trước đây cậu sùng bái Chu Chính Nghị, cũng học tập theo bố.
Nhưng độ cao của Chu Chính Nghị quá lớn, khiến cậu không có mục tiêu học tập xác định, chỉ biết sau này mình nhất định phải có bản lĩnh như Chu Chính Nghị.
Vẫn là lời của Triệu Quân hôm nay khiến cậu hiểu ra, không thể xa rời thực tế.
Phải học tập theo anh trai trước, môn học nào cũng phải đứng thứ nhất.
Có ý chí chiến đấu, cũng có thêm động lực, Chu Anh Thịnh mỗi ngày không chỉ nghiêm khắc với bản thân mà còn nghiêm khắc yêu cầu cả Triệu Quân, cậu học cái gì là phải kéo Triệu Quân học theo cái đó, không theo kịp tiến độ của mình cũng không sao, nhưng nhất định phải học.
Lần này đến lượt Triệu Quân khổ sở rồi.
Anh nhỏ này đúng là quá đáng quá đi mất, bản thân cậu còn chưa học xong đi bộ mà đã bị lôi đi chạy rồi, cậu chạy mệt muốn ch-ết.
Bất kể trong lòng có bao nhiêu lời phàn nàn, Triệu Quân cũng chỉ dám lầm bầm riêng tư, không dám để Chu Anh Thịnh biết, bởi vì anh nhỏ hiện tại còn nghiêm khắc hơn cả thầy cô ở trường, cậu lo bị ăn đòn lắm.
Ở một phía khác, xe của Chu Anh Hoa sau vài giờ chạy băng băng, sắp đến Ninh Thành rồi.
Chu Vệ Quốc đến Ninh Thành là để báo cáo công việc, Chu Anh Hoa muốn đi nghĩa trang, đường đi không giống nhau, sau khi vào thành phố, đến địa điểm thích hợp, Chu Anh Hoa chuẩn bị xuống xe.
Người lái xe là cảnh vệ của Chu Vệ Quốc, cậu cảnh vệ không dừng xe ngay mà đợi chỉ thị của Chu Vệ Quốc.
“Thằng Hoa, cháu cứ về nhà với bác trước đã, đợi bác bận xong việc sẽ đưa cháu đi nghĩa trang."
Chu Vệ Quốc không yên tâm để Chu Anh Hoa đi nghĩa trang một mình, chuyện của Chu Anh Thịnh lần trước giờ nghĩ lại vẫn còn thấy hãi hùng.
Đừng nhìn Chu Anh Hoa đã là một quân nhân có chút kinh nghiệm, nhưng cậu cũng chưa tròn mười ba tuổi.
Mười ba tuổi vẫn còn là một đứa trẻ.
Chu Vệ Quốc không yên tâm.
“Bác cả, cháu rất lợi hại mà."
Chu Anh Hoa không ngờ Chu Vệ Quốc sẽ từ chối, đành phải chứng minh mình có thể tự bảo vệ bản thân.
“Không được."
Chu Vệ Quốc trả lời theo thói quen nói chuyện bình thường, nhưng sau khi trả lời xong, nhìn vào mặt Chu Anh Hoa, suy nghĩ một lát vẫn là giải thích thêm một câu:
“Mẹ cháu dặn bác phải trông chừng cháu."
Chu Anh Hoa:
“..."
Hai người họ cùng nhau chào từ biệt Vương Mạn Vân, giữa mấy người nói những gì họ đều rất rõ ràng, cậu chẳng nghe thấy lời nào Vương Mạn Vân bảo Chu Vệ Quốc trông chừng mình cả.
