Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 929
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:54
“Tương đối ổn định rồi.”
Bác sĩ Lưu đắc ý lau mặt một cái, giải thích:
“Đã điều động nhân viên y tế từ hai căn cứ tới giúp đỡ, bận rộn cho tới trước khi tôi tới nhà chị là đã gần xong rồi.
Những nhân viên y tế chịu ảnh hưởng nhẹ nhất là những người được hồi phục đầu tiên.”
“Vậy thì tốt rồi, hôm qua đúng là thật nguy hiểm.”
Vương Mạn Vân nhớ lại chuyện hôm qua không khỏi cảm thán, cô chỉ giải được ẩn tú trước khi Nhạc Nhạc dẫn người tới có vài giây thôi, nhưng hễ chậm một giây thì kết cục cuối cùng sẽ không thể là niềm vui trọn vẹn như hiện tại được.
“Bà ngoại nuôi ơi, tay cậu ấy cử động rồi kìa.”
Ngay khi Vương Mạn Vân và mọi người đang bàn bạc cách đưa cậu bé tới phòng y tế thì N囡 vốn luôn ngồi xổm bên cạnh cậu bé ngạc nhiên báo cáo.
“Cử động thật rồi này!”
Hạo Hạo cũng ngồi xổm bên cạnh N囡, sau khi N囡 báo cáo với Vương Mạn Vân xong, cậu bé lại thấy ngón tay của đứa trẻ cử động thêm một cái nữa, cũng kinh hãi kêu lên.
Trong chớp mắt, tất cả tầm mắt của Vương Mạn Vân và mọi người đều chuyển sang cậu bé.
Khuôn mặt cậu bé vẫn bình thản, đôi mắt cũng không mở ra, ngay cả ngón tay mà hai đứa trẻ vừa nói là cử động thì lúc này cũng không thấy động đậy gì, nhưng không ai sốt ruột cả, mọi người đều kiên nhẫn chờ đợi.
Bởi vì họ tin rằng hai đứa trẻ N囡 tuyệt đối sẽ không nói dối.
“Trên người đứa trẻ này hoàn toàn không có mùi tanh của biển, ngay cả khi đã thay quần áo hay là đã tắm rửa thì cũng không thể khiến một đứa trẻ từng bị ngâm trong nước biển lâu như vậy mà lại không có chút mùi gì được.”
Vương Mạn Vân vừa chú ý đến tình hình của cậu bé vừa phân tích.
“Phân tích của cô là chính xác đấy.
Tuy chúng tôi không phải người Thượng Hải nhưng cũng đã sinh sống ở Thượng Hải nhiều năm rồi, đối với thành phố này và vùng biển xung quanh cũng coi như là hiểu biết.
Đứa trẻ này nếu thực sự được vớt từ dưới biển lên thì tuyệt đối không thể không có chút mùi gì được.”
Diệp Văn Tĩnh khẳng định sự phân tích của Vương Mạn Vân.
“Nhìn làn da mịn màng trắng trẻo của đứa trẻ này xem, cũng không giống như được vớt từ dưới biển lên.
Dù có nghỉ ngơi mấy ngày thì làn da bị ngâm nước biển cũng không thể khôi phục tốt như thế này được, da dẻ thế này đúng là mịn màng như sương vậy.”
Trương Thư Lan sờ vào khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bé cũng đưa ra nhận xét của mình.
Cũng chính nhờ cái sờ của bà mà đứa trẻ cuối cùng cũng mở mắt ra.
Tỉnh rồi.
Cậu bé vừa tỉnh lại nhìn mọi người với vẻ mặt đầy mê mang.
Tuy còn nhỏ nhưng cậu có thể khẳng định những người trước mặt mình không có lấy một ai quen biết cả.
Cậu bé đang ở nơi xa lạ đột nhiên cảnh giác leo phắt dậy, trốn ra sau ghế sofa.
“Trông có vẻ như không để lại di chứng gì.”
Bác sĩ Lưu chẩn đoán khả năng phản ứng của cậu bé từ góc độ chuyên môn.
Cứ nhìn động tác nhanh nhẹn, bộ não phán đoán nguy hiểm linh hoạt này thì không giống như não bộ có vấn đề hay tứ chi bị khuyết tật gì cả.
“Các người là ai, ba mẹ cháu đâu?”
Cậu bé không hiểu bác sĩ Lưu đang nói gì, trốn sau ghế sofa, lộ ra đôi mắt đen láy nhìn mọi người một cách bình tĩnh.
Nếu không vì vành mắt hơi đỏ thì mọi người còn tưởng đứa trẻ này bình tĩnh đến mức nào.
“Cậu là ai, tên là gì, nhà ở đâu, trong nhà có những ai, ba mẹ cậu tên gì?”
Người lớn còn chưa lên tiếng, N囡 đã chống nạnh, bắt đầu tra hỏi cậu bé một trận.
Có thể thấy cô bé đã bộc lộ sự nhạy bén và điềm tĩnh của một người làm công tác thẩm vấn.
“Tại sao tôi phải nói cho các người biết, là tôi hỏi trước mà, các người là ai?
Đây là đâu?”
Cậu bé cũng chỉ nhỏ hơn N囡 một chút, lớn hơn Hạo Hạo một chút, đã có thể diễn đạt ý của mình một cách lưu loát và rõ ràng.
Giao tiếp hoàn toàn không có vấn đề gì.
Vương Mạn Vân nhìn sang bác sĩ Lưu.
Bác sĩ Lưu cũng nhìn sang Vương Mạn Vân, khẽ lắc đầu.
Với tình trạng hoạt bát khỏe mạnh như hiện tại của đứa trẻ thì hoàn toàn không cần thiết phải đưa tới phòng y tế nữa, chủ yếu là ông không có thời gian để đi cùng và trấn an một đứa trẻ như con nhím này.
Vương Mạn Vân thở dài thườn thượt trong lòng.
Nếu đứa trẻ không tỉnh thì còn có thể lập tức đưa người tới phòng y tế, nhưng bây giờ đứa trẻ đã tỉnh rồi, lại còn mang bộ dạng khó gần thế kia, hễ đưa tới phòng y tế là e rằng còn chưa ra khỏi cửa đứa trẻ này đã có thể khóc rung trời lở đất rồi.
Tới phòng y tế cũng chỉ gây rắc rối thôi.
Vương Mạn Vân tuy bản thân chưa từng sinh con nhưng dựa vào kinh nghiệm nuôi dạy trẻ nhỏ, cô chỉ nhìn qua là biết cậu bé này không phải hạng người dễ quản giáo, ước chừng đứa trẻ này thời gian tới thực sự chỉ có thể ở lại nhà cô thôi.
Trong thời đại mà ai nấy đều chú trọng việc không được gây phiền hà cho tổ chức, cô chỉ có thể thuận theo dòng nước thôi.
Nghĩ thông suốt điểm này, sắc mặt Vương Mạn Vân trở nên không mấy tốt đẹp.
“Đồng chí... cô Năm ơi, phòng y tế vẫn còn việc, tôi xin phép đi trước.
Trong nhà có chuyện gì thì cứ gọi điện cho tôi, tôi lại tới.”
Bác sĩ Lưu không dám nhìn vào mặt Vương Mạn Vân, nói xong những lời này là vội vàng thu dọn hộp y tế, thậm chí còn chẳng đợi trả lời đã dẫn theo phụ tá vội vàng chạy mất.
“Bác sĩ Lưu ông ấy...”
Diệp Văn Tĩnh ngẩn người một hồi lâu mới khó khăn thốt ra được nửa câu như vậy, nửa câu còn lại bà không nói ra được nữa vì bà cũng đã đoán được tại sao bác sĩ Lưu lại vội vàng chạy đi như vậy rồi.
“Nhóc con, cậu đang ở nhà tôi, giẫm trên địa bàn của tôi mà còn dám hỏi tôi là ai, đúng là chẳng có chút lễ phép nào cả!”
N囡 là tính cách không chịu thua kém, đối mặt với cậu bé còn ngang ngạnh hơn mình liền lập tức mất hết bình tĩnh, quát tháo ầm ĩ lên.
“Cũng không phải tôi muốn tới đâu, tôi căn bản là không muốn tới đây chút nào hết.
Các người chắc chắn đều là người xấu, bắt trộm tôi tới đây chứ gì.”
Đừng nhìn cậu bé trông có vẻ tinh xảo nhưng tính tình nóng nảy thì chẳng kém gì N囡 cả.
Hai đứa trẻ mới giao lưu được vài câu đã ra vẻ sắp đ.á.n.h nhau tới nơi rồi.
Vương Mạn Vân hối hận rồi, sớm biết tính tình cậu bé thế này thì cô thà xin nghỉ học cho Chu Anh Thịnh để Chu Anh Thịnh ở nhà dạy dỗ cái thằng nhóc này cho rồi.
Ở nhà cô mà dám ngang ngược như thế, cô thấy không thoải mái chút nào.
Rất muốn tẩn cho đứa trẻ một trận.
“Chuyện này phải làm sao bây giờ?”
Trương Thư Lan nhìn cháu ngoại đang đứng giữa hết nhìn bên này lại nhìn bên kia không biết khuyên ngăn thế nào, nhỏ giọng hỏi Vương Mạn Vân.
Bà cũng nhận ra cậu bé này không dễ quản.
Chỉ cần đối phương không tin tưởng họ thì ước chừng sẽ chẳng hỏi ra được thông tin gì hữu ích đâu.
