Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 130

Cập nhật lúc: 30/12/2025 14:09

Tô Đình cảm thấy đây có thể là nguyên nhân chủ yếu khiến người thời này ít mua đồ may sẵn. Không được thử thì thôi, còn không được đổi trả trong 7 ngày không cần lý do, mua về mặc xấu chỉ có thể tự nhận xui xẻo, là cô thì…… Ừm, cô vẫn là muốn mua, rốt cuộc cô không biết tự may.

Cũng may cô học mỹ thuật, có gu ăn mặc của riêng mình, có thể nhìn ra kiểu quần áo nào hợp với mình, hai bộ quần áo mua trước đó mặc lên đều rất vừa vặn.

Lần này cũng giống nhau.

Tô Đình mặc xong váy liền áo, cởi bỏ b.í.m tóc tết lúc sáng đi ra ngoài, dùng ngón tay xõa tóc ra, lại dùng lược gỗ chải chân tóc cho bồng bềnh, tạo ra hiệu quả tóc xoăn sóng lớn.

Sau đó, Tô Đình lùi lại vài bước, để nửa người trên lọt vào trong gương, ngắm trái ngắm phải, càng ngắm càng thấy chiếc váy này đẹp.

Đang tự mình thưởng thức, Hạ Đông Xuyên đi vào, ánh mắt dừng lại ở gương mặt cô được mái tóc đen làm nổi bật thêm phần trắng nõn: “Đẹp lắm.”

“Đúng không, em cũng thấy váy này đẹp.” Tô Đình cười nói.

Tầm mắt Hạ Đông Xuyên di chuyển xuống dưới, nhìn về phía chiếc váy trên người Tô Đình.

Đó là một chiếc váy sơ mi, vai vuông vức, bên eo có một sợi dây lưng nhỏ, thắt lại có thể thu gọn phần eo, hiện ra đường cong. Tô Đình lúc này đã thắt đai lưng, phác họa ra vòng eo thon thả.

Cô nói không sai, ở một số thời điểm, trong đầu đàn ông đích xác dễ dàng sinh ra những ý nghĩ đen tối.

Tựa như Hạ Đông Xuyên hiện tại, nhìn thấy vòng eo mảnh khảnh của cô, liền nghĩ tới xúc cảm trơn mượt kia; nhìn thấy cẳng chân trắng nõn thẳng tắp dưới váy của cô, liền nghĩ tới lực đạo khi đôi chân ấy quấn lấy hông anh.

Anh không nói gì, nhưng ánh lửa trong mắt nhìn Tô Đình như đang bùng cháy, nhiệt độ trong phòng dần tăng lên. Tô Đình lùi lại nửa bước, nhắc nhở: “Chính anh đã nói hài lòng với món quà kia mà.”

Vừa nghe lời này, Hạ Đông Xuyên liền cười.

Người ngày thường không hay cười, có người cười lên sẽ dễ bị cứng, có người cười lên sẽ phá lệ đẹp, Hạ Đông Xuyên chính là loại sau.

Anh cười lên giống như băng tuyết tan rã, sự lạnh lùng nghiêm túc đều rút đi, nhìn có thêm vài phần rạng rỡ như ánh mặt trời.

Tô Đình đối với Hạ Đông Xuyên như vậy không có sức chống cự, trái tim đập thình thịch, mãi đến khi bị anh ôm vào lòng, mới không mấy mạnh mẽ mà nhắc nhở: “Bây giờ là ban ngày.”

“Nhà của chúng ta ở cuối cùng.” Hạ Đông Xuyên một tay ôm lấy eo cô, tay trái lần cởi từng cúc áo khoác quân phục.

Khi anh cởi đến chỉ còn lại một cái cúc, Tô Đình cúi đầu liền thấy được làn da dưới lớp áo sơ mi lộ ra do cúc áo buông lỏng.

Không tính là trắng trẻo, nhưng cơ bắp thành khối, nhìn liền thấy rất rắn chắc.

Tô Đình ngẩng đầu lên, choáng váng “Hả?” một tiếng, không quá hiểu ý anh nói.

Hạ Đông Xuyên tiếp tục nói: “Phía sau là núi, không có ai tới đâu.”

Anh cởi bỏ áo khoác quân phục, rút dây lưng trên quần ra, kéo vạt áo từ trong quần ra, chiếc áo sơ mi vốn đang căng lên giờ rũ xuống, che mất cơ bụng.

Tô Đình duỗi tay, cách vạt áo sờ soạng cơ bụng anh, nhẹ giọng hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó, chúng ta ở trong nhà làm cái gì cũng sẽ không có ai biết.” Hạ Đông Xuyên dùng thanh âm trầm thấp nói xong câu cuối cùng, vén áo sơ mi lên, để cô không còn trở ngại mà chạm vào cơ bắp của anh.

Tay nguyên thân cũng không tính là tinh tế, cô ấy lại được cưng chiều nhưng ở nhà cũng phải phụ giúp giặt quần áo nấu cơm, lại không biết bảo dưỡng, Tô Đình mới vừa xuyên tới tổng cảm thấy tay thô ráp, sờ vào còn rất khô, liền cố ý mua hộp sáp nẻ về bôi tay.

Hiệu quả thực rõ rệt.

Hiện tại tay cô so với da vùng eo của anh còn mịn màng hơn, hơn nữa rất mềm mại, cứ ấn nhẹ lên cơ bụng săn chắc của anh, làm anh không thể không căng cứng cơ bắp hơn nữa.

Rốt cuộc, anh kiềm chế không được, bế cô đặt lên bàn trang điểm, bàn tay luồn vào trong váy, từng chút sờ soạng đi lên.

Người ta thường nói: "Chỉ có trâu cày c.h.ế.t mệt, chứ không có ruộng bị cày hỏng".

Tô Đình cảm thấy cô và Hạ Đông Xuyên sẽ trở thành ngoại lệ đó. Tinh lực của người đàn ông trẻ tuổi 27-28 tuổi thực sự quá dồi dào.

Lúc trước cô c.h.é.m gió rằng Hạ Đông Xuyên một tuần làm bốn năm ngày, mỗi ngày bốn năm lần, kỳ thật trong lòng cô cũng chột dạ, sợ c.h.é.m gió quá đà thì bị vả miệng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.