Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 147
Cập nhật lúc: 30/12/2025 14:12
Nhưng cô ta lại cảm thấy mình sẽ không trở thành Vu Hồng Chi.
Các quân tẩu khác trong khu người nhà đều cho rằng lần trước Tô Đình chọc tức Vu Hồng Chi là vì Hạ Diễm, nhưng Đoạn Hiểu Anh không nghĩ vậy. Cô ta cho rằng Tô Đình đứng ra là vì Vu Hồng Chi tung tin đồn nhảm nói cô và Hạ Đông Xuyên sẽ ly hôn, chạm đến giới hạn của cô, việc bênh vực Hạ Diễm chỉ là tiện thể mà thôi.
Nhìn hành động của Tô Đình, Đoạn Hiểu Anh thật không cảm thấy cô đối với Hạ Diễm có được mấy phần thật lòng, cho nên lần này, cô ta cảm thấy Tô Đình sẽ không vì Hạ Diễm mà ra mặt.
Bất quá cho dù Tô Đình muốn ra mặt cũng chẳng sao, chỉ cần cô ta khẳng định chắc chắn rằng Hạ Diễm trước đó không muốn tham gia tiết mục, việc cô ta làm như vậy là vì suy nghĩ cho cậu bé là đủ rồi.
Chuyện này, cho dù có làm ầm lên đến trước mặt hiệu trưởng, cô ta cũng có lý.
Nghĩ đến đây, Đoạn Hiểu Anh cảm thấy trong lòng rốt cuộc cũng có chút tự tin. Cô ta thở dài một hơi, tách khỏi Hạ Diễm rồi rẽ vào sân tòa nhà số 65.
Còn Hạ Diễm đứng ở đầu ngõ, nhìn cánh cổng nhà mình, chần chừ mãi không thể nhấc chân.
Vì thế khi Tô Đình sơ chế xong nguyên liệu nấu ăn, rửa sạch tay đi ra sân, đang chuẩn bị vươn vai thư giãn thì lơ đãng quay đầu lại, liền nhìn thấy tiểu gia hỏa đang núp bên ngoài tường rào, vô tình để lộ nửa khuôn mặt mà vẫn tưởng mình trốn rất kỹ.
Tô Đình vốn định gọi thẳng tên, nhưng lời đến bên miệng lại đổi ý. Cô nhẹ nhàng bước tới bên tường rào, vươn tay che lấy cái đầu nhỏ đang lấp ló bên dưới, cười ha hả nói: “Bắt được con rồi nhé!”
Bàn tay bất ngờ chụp xuống làm Hạ Diễm sợ tới mức b.ắ.n cả người lên, hét lên một tiếng “Á”, xoay người lùi lại vài bước, mãi đến khi nhìn rõ người đứng trong tường mới hờn dỗi gọi: “Mẹ!”
Vừa gọi xong, Hạ Diễm liền nhớ tới chuyện biểu diễn tiết mục, cảm xúc trên mặt dần tan biến, ánh mắt cũng ảm đạm xuống.
Tô Đình thu hết vào trong mắt, hỏi: “Sao con lại ngồi xổm ở đây mà không vào nhà?”
“Con sắp vào rồi mà.” Hạ Diễm cúi đầu nói xong, vòng qua tường rào đi vào từ cổng chính.
Tô Đình đi đến bên cạnh cậu, một tay kẹp lấy cổ cậu nói: “Thôi đi, nếu không phải mẹ tinh mắt nhìn thấy con, con còn không biết định trốn ở đây đến bao giờ. Nói cho mẹ nghe xem, xảy ra chuyện gì?”
Hạ Diễm do dự một lát nói: “…… Không có chuyện gì ạ.”
Tô Đình thầm nghĩ nghe cái giọng điệu này của con thì chẳng giống không có chuyện gì chút nào, chỉ là nó không muốn nói, cô có gặng hỏi cũng vô dụng, liền lảng sang chuyện khác: “Biết hôm nay mẹ mua món gì không?”
“Món gì ạ?”
“Thịt ba chỉ, để ba con về làm thịt kho tàu ăn.”
“Ba làm ạ?” Hạ Diễm ngẩng đầu hỏi.
Tô Đình: “……”
Sau khi mạnh miệng tuyên bố muốn học lỏm bí kíp làm thịt kho tàu của Hạ Đông Xuyên, Tô Đình nhân lúc anh buổi trưa không ở nhà, đã thử làm hai lần, về phần kết quả thì... hèm...
Ừm, cô thất bại t.h.ả.m hại.
Thực ra cô tự cảm thấy cũng tàm tạm, ít nhất màu sắc có, cũng ăn được, nhưng Hạ Diễm cực kỳ ghét bỏ, lần đầu tiên thì chê đắng, lần thứ hai thì chê quá ngấy.
Tô Đình thật không muốn thừa nhận, nhưng hai lần thịt kho tàu đó đích xác làm cô bị ám ảnh, cho nên sau đó cô liền dập tắt ý định dùng trù nghệ để làm Hạ Đông Xuyên kinh ngạc. Cũng hạ quyết tâm, chỉ cần anh không nhắc tới, cô coi như mình chưa từng nói qua câu muốn dùng trù nghệ kinh diễm anh.
Thật ra cho dù anh có nhắc tới, Tô Đình cũng không tính thừa nhận. Dù sao thời đại này không có camera giám sát, hơn nữa ở cùng anh lâu rồi, bảo cô trợn mắt nói dối, cô chẳng hề thấy áp lực chút nào. Vô cùng thản nhiên và vô lại mà ném cái nồi này lên người Hạ Đông Xuyên.
……
Hạ Đông Xuyên vừa về đến nhà, liền phát hiện ra điểm không bình thường —— Hạ Diễm đang ở nhà.
Bởi vì thời gian tập luyện tiết mục chiếm mất thời gian vui chơi, trong khoảng thời gian này Hạ Diễm có thể nói là tận dụng từng giây từng phút để tìm thời gian ra ngoài chơi. Nửa giờ trước bữa tối cậu cơ bản sẽ không có mặt ở nhà, nhưng hôm nay cậu thế mà lại không đi chơi!
Chẳng lẽ là hôm qua bị anh mắng cho một trận nên ngoan rồi?
Hạ Đông Xuyên xắn tay áo sơ mi lên, đi vào bếp cầm lấy chảo sắt và xẻng, vừa chần thịt vừa hỏi: “Tiểu Diễm hôm nay sao không ra ngoài chơi?”
