Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 162
Cập nhật lúc: 31/12/2025 01:04
Lúc ấy Hạ Đông Xuyên cũng chưa hiểu bảng tiếp ứng là cái gì, nhưng sau khi được Tô Đình giải thích, anh đã hiểu ra.
Hóa ra cô đã bàn bạc với Hạ Diễm, vào ngày liên hoan sẽ giơ bảng để "phất cờ hò reo" cổ vũ cho con. Tô Đình nói: "Thực ra em vốn định căng băng rôn cơ, nhưng nghĩ lại làm băng rôn tốn vải quá, thôi thì tìm tấm gỗ làm cái bảng cho tiện."
Hạ Đông Xuyên: "......"
Thật sự rất muốn đi đổi lại ca trực ngay lập tức.
Mặc dù Hạ Đông Xuyên trăm ngàn lần không muốn làm chuyện ngốc nghếch này, nhưng đối mặt với sự hưng phấn của vợ và vẻ mong chờ của con trai, cuối cùng anh đành lựa chọn thỏa hiệp, tìm một tấm gỗ, dùng b.út lông viết khẩu hiệu tiếp ứng theo lời Tô Đình.
Ngày Quốc tế Thiếu nhi, cả khu người nhà đều trở nên náo nhiệt. Mọi người đi đường gặp nhau, câu cửa miệng đều là hỏi có đi xem liên hoan không, và câu trả lời nhận được cơ bản đều là có.
Tuy nhiên hôm nay là thứ bảy, sĩ quan được nghỉ ít, người hẹn nhau đi xem liên hoan phần lớn là các quân tẩu.
Bởi vậy khi Tô Đình và Hạ Đông Xuyên vừa bước ra ngoài, lập tức trở thành tiêu điểm của đám đông. Càng không cần nói đến việc họ còn giơ cái bảng, các quân tẩu gặp mặt sôi nổi sán lại hỏi họ định làm gì thế này.
Tô Đình cười nói: "Đây chẳng phải là lần đầu con lên sân khấu biểu diễn sao, tôi nghĩ bậc làm cha mẹ chúng ta chắc chắn phải ủng hộ hết mình. Thế là tôi bảo lão Hạ viết cái bảng này, lúc Tiểu Diễm biểu diễn chúng tôi sẽ giơ lên, như vậy hiện trường có đông người đến mấy, thằng bé chắc chắn cũng liếc mắt cái là thấy chúng tôi ngay."
Hạ Đông Xuyên cảm thấy làm vậy có hơi quá phô trương, lại còn nổi bật quá mức, nhưng suy nghĩ của các quân tẩu lại khác. Các cô ấy vốn thích xem náo nhiệt, hơn nữa liên hoan văn nghệ mà, nổi bật chẳng phải càng tốt sao?
Hơn nữa họ cũng có con cái lên sân khấu biểu diễn, đặt mình vào vị trí của con, họ cảm thấy nếu bọn trẻ nhìn thấy ba mẹ giơ bảng cổ vũ cho mình, chắc chắn cũng sẽ rất vui.
Ai nấy đều khen ý tưởng này hay, hỏi Tô Đình sao nghĩ ra được, còn có người nói đùa: "Cô có ý tưởng hay thế mà chẳng báo trước với chúng tôi một tiếng. Đến lúc đó con trai/con gái tôi thấy các cô chú giơ bảng, mà tôi không giơ, trong lòng tủi thân biết bao nhiêu."
Tô Đình cũng không ngờ mọi người hưởng ứng nhiệt liệt như vậy.
Tuy rằng cô nói nghe rất đường hoàng, nhưng thực tế làm vậy tất cả đều là để chọc con, đùa giỡn với Hạ Diễm mà thôi. Sớm biết mọi người đều có thể chấp nhận phương thức cổ vũ này, cô đã sớm thông báo rộng rãi rồi.
Trước mắt buổi liên hoan sắp bắt đầu, nói gì cũng không kịp nữa.
Đương nhiên mọi người cũng chỉ nói đùa, chẳng phải thật lòng trách cứ Tô Đình, một đám người vừa nói vừa cười đi về phía trường tiểu học quân khu.
Trường tiểu học quân khu chiếm diện tích không nhỏ, rốt cuộc thời này đất đai chưa đáng giá, đơn xin xây trường gửi lên, cấp trên phê duyệt cũng rất nhanh ch.óng.
Bước vào cổng trường tiểu học quân khu, đập vào mắt là sân thể d.ụ.c rộng lớn. Do học sinh thường xuyên chạy nhảy giẫm đạp, mặt đất trông vô cùng bằng phẳng, cỏ xanh mọc thưa thớt.
Lúc này, ở cuối sân thể d.ụ.c, nơi gần dãy phòng học mọc lên một cái bục so với ngày thường.
Bục không cao, chỉ tới đầu gối người lớn, phông nền màu đen, bên trên treo tấm băng rôn viết dòng chữ lớn "Buổi liên hoan thiếu nhi 1/6 trường tiểu học quân khu".
Ở bên phải sân khấu kê hai cái bàn, trên bàn đặt thiết bị âm thanh. Đây là đồ quý giá, Hiệu trưởng Khương vất vả lắm mới nhờ quan hệ mượn được, lúc này không dám lơ là, đặc biệt sắp xếp một giáo viên canh chừng ở đó.
Ngoài giáo viên trông coi âm thanh, trên sân khấu còn có một đám trẻ nhỏ sắp biểu diễn đang chuẩn bị lần cuối, phía trước chúng, cô giáo Vương đang dặn dò điều gì đó.
Dưới sân khấu cũng toàn là người đang bận rộn. Cách sân khấu nửa mét, một giáo viên chỉ đạo học sinh lớp lớn kê ghế ngồi, chỗ này là dành cho lãnh đạo đơn vị.
Phía sau chỗ ngồi của lãnh đạo, giáo viên chủ nhiệm các lớp đang tổ chức cho học sinh cầm ghế đẩu vào chỗ ngồi.
Các bậc phụ huynh đến xem liên hoan thì ở vị trí cuối cùng của đội hình, chỗ ngồi cũng tự túc, ai mang theo thì tìm chỗ ngồi, không mang thì tìm chỗ đứng.
