Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 259
Cập nhật lúc: 03/01/2026 05:04
Một phút, hai phút... thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Đột nhiên, bên trong vang lên tiếng trẻ con khóc oe oe.
Nghe thấy tiếng khóc, dì Vương cúi phắt xuống: "Con có nghe thấy tiếng gì không?"
"Tiếng gì ạ?" Hạ Diễm ngây ngô hỏi.
"Tiếng em bé khóc, chắc là sinh rồi."
Hạ Diễm thắc mắc: "Chẳng phải mẹ sinh từ nãy rồi sao?" Nói thì nói vậy nhưng tai nó vẫn dỏng lên nghe ngóng.
Nghe một lúc, mày nó giãn ra: "Có! Có! Là em gái đang khóc!"
Tâm trạng tốt lên, dì Vương nổi hứng trêu chọc, cố ý dội gáo nước lạnh vào Hạ Diễm: "Sao con biết là em gái? Biết đâu là em trai thì sao?"
Hạ Diễm phồng má: "Con cứ thích em gái đấy!"
"Là một bé gái."
Lúc hai người ngoài cửa đang tranh luận là em trai hay em gái, thì bên trong, Tô Đình kiệt sức đang nghiêng đầu, nheo mắt nhìn đứa bé y tá bế đến trước mặt.
Cô bé con được quấn trong tã lót, chỉ lộ cái đầu ra ngoài, da đỏ hỏn, nhăn nheo như khỉ con.
Xấu thật.
Trước khi chìm vào bóng tối, trong đầu Tô Đình hiện lên hai chữ đó.
Tỉnh lại trong phòng bệnh, cô mở mắt ra, đập vào mắt đầu tiên là ánh nắng chiếu qua cửa kính thủy tinh, hơi ch.ói mắt nhưng khiến tâm trạng con người ta vui vẻ.
Khóe môi Tô Đình nhếch lên, ý thức còn chưa hoàn toàn hồi phục đã nghe thấy giọng Hạ Đông Xuyên bên tai: "Em tỉnh rồi à? Có khát không? Đói không?"
Tô Đình nghiêng đầu, mở miệng, giọng hơi khàn: "Hơi khát."
Nghe tiếng cô, Hạ Diễm đang ngồi làm bài tập trên bàn ăn của giường bệnh bên cạnh liền quay lại, nhảy tót xuống đất, nhào tới bên giường Tô Đình hỏi: "Mẹ tỉnh rồi ạ?"
"Ừ." Tô Đình gật đầu, nhìn cây b.út trên tay nó hỏi, "Đang làm bài tập à?"
"Vâng ạ," Hạ Diễm gật đầu lia lịa, giơ ba ngón tay lên tranh công, "Con viết được ba trang rồi đấy!"
Tô Đình rất biết cách động viên, tỏ vẻ ngạc nhiên: "Nhiều thế á? Tiểu Diễm ngoan quá!"
Hạ Diễm đắc ý hất cằm, lờ tịt chuyện lúc đầu bị bố ép làm bài tập nó đã vùng vằng không chịu thế nào.
Trong lúc hai mẹ con nói chuyện, Hạ Đông Xuyên đã pha xong nước ấm, đặt lên tủ đầu giường hỏi: "Em có muốn ngồi dậy không?"
Tô Đình không chút do dự: "Có."
Tuy đã ngủ mấy tiếng nhưng cô vẫn cảm thấy đau rát ở phía dưới, mở mắt ra rồi mà không dám cử động mạnh. Nói chuyện với Hạ Diễm cũng chỉ có thể nghiêng đầu, tầm mắt quá thấp, rất bất tiện.
Hạ Đông Xuyên cúi xuống tìm cần gạt, nâng nửa đầu giường lên cao, sau đó lót thêm một cái gối sau đầu Tô Đình, rồi mới bưng cốc nước ấm đưa tới bên môi cô.
Tư thế này thoải mái hơn nhiều, Tô Đình thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu uống nước.
Thực ra cô rất khát, nhưng Hạ Đông Xuyên sợ cô bị sặc nên bón nước rất chậm, làm cô chỉ có thể nhấp từng ngụm nhỏ.
Uống hơn một phút, Tô Đình mới nghiêng mặt đi bảo: "Đủ rồi."
Hạ Đông Xuyên đặt cốc nước xuống, nghe thấy bụng Tô Đình kêu "ọc ọc", chủ động nói: "Dì Vương đi lấy cơm rồi, chắc sắp về tới nơi."
Mặt Tô Đình hơi nóng lên, khẽ "ừ" một tiếng, nhớ tới con liền hỏi: "Mạn Mạn đâu?"
"Mạn Mạn nào?" Hạ Đông Xuyên vẫn chưa biết chuyện vợ đã đặt tên ở nhà cho con gái.
Nghe hắn hỏi, Tô Đình mới nhớ ra mình chưa nói với hắn chuyện này, giải thích: "Con bé cứ mãi không chịu ra, nên em đặt tên ở nhà cho nó là Mạn Mạn, Mạn trong chậm chạp ấy."
Hạ Đông Xuyên: "Cái này..." Tên này có tùy tiện quá không?
Nhưng nhìn vẻ mặt vợ, Hạ Đông Xuyên quyết đoán nuốt câu hỏi vào trong, khen một câu trái lương tâm: "Tên hay đấy." Nói rồi xoay người bế con gái từ chiếc cũi bên cạnh giường lên.
Hồi Hạ Diễm mới sinh, Hạ Đông Xuyên từng đặc biệt tập bế trẻ sơ sinh. Tuy không bế được mấy lần nhưng bao năm trôi qua, ký ức cơ bắp vẫn còn.
Lúc ở phòng sinh, tâm trí hắn dồn hết vào Tô Đình, không đoái hoài gì đến con. Nhưng về phòng bệnh an bài cho Tô Đình xong xuôi, dưới sự chỉ dẫn của dì Vương, hắn nhanh ch.óng tìm lại được cảm giác, chỉ vài tiếng đồng hồ đã bế con ra dáng lắm rồi.
Đứa bé trong tã lót trông không khác mấy so với lúc Tô Đình nhìn thấy trước khi ngất đi. Tóc rất nhiều, lông mày cũng rậm, lông mi dài cong v.út. Mắt tuy nhắm nhưng nhìn chiều dài là biết không nhỏ, mũi cao, môi chúm chím, cằm V-line.
Tô Đình cảm thấy con gái mình nét nào cũng đẹp, chỉ có làn da là không ổn, đỏ hỏn nhăn nheo, làm nhan sắc 100 điểm tụt xuống còn 60.
