Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 303
Cập nhật lúc: 03/01/2026 11:07
Mọi người nghe vậy nhao nhao ồn ào, bảo Hạ Đông Xuyên nói hai câu.
Hạ Đông Xuyên thật sự đứng ra nói hai câu: “Mọi người nghe thấy cả rồi đấy, lúc chuốc rượu tôi thì kiềm chế chút. Tối nay tôi ngủ giường hay ngủ đất là tùy thuộc vào các cậu đấy.” Ý tứ hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của mọi người.
Trong sân lập tức vang lên tiếng la ó. Có người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, cố ý nói: “Thế lão Hạ lát nữa uống nhiều chút, tôi đang muốn xem cậu ngủ đất đây.”
Lời này nói trúng tim đen mọi người, tiếng phụ họa vang lên một mảng: “Không sai!”
Hạ Đông Xuyên: “...” Một lũ bạn xấu!
......
Cuối cùng Hạ Đông Xuyên vẫn bị chuốc say, nhưng anh không say đến mức bất tỉnh nhân sự, chỉ cảm thấy đau đầu. Tiệc tàn, anh liền sang phòng ngủ phụ nằm.
Không phải Tô Đình không cho anh vào phòng ngủ chính, mà là Mạn Mạn đang ngủ ở đó, anh nồng nặc mùi rượu sợ làm con khó chịu.
Tô Đình thì cùng dì Vương, Dư Tiểu Phương và những người khác thu dọn tàn cuộc. Sau tiệc việc phải làm không ít: nồi niêu xoong chảo lò than, bát đĩa cốc chén ăn tiệc đa phần là đi mượn, họ phải rửa sạch sẽ, phân loại của nhà ai rồi trả lại.
Bàn ghế cũng vậy, nhưng cái này có đám đồng đội của Hạ Đông Xuyên giúp. Tuy hơn nửa đều say nhưng cũng có phần nhỏ tỉnh táo, thấy mấy người phụ nữ đang bận rộn liền chủ động giúp đỡ.
Có điều họ không phân biệt được bàn ghế là của nhà nào, cần Tô Đình nhận diện giúp, việc này để lại cho cô lo liệu.
Đợi bàn ghế lục tục được chuyển đi, Tô Đình quay lại sân, định tìm chổi quét dọn. Cần quét tước không chỉ có sân nhà cô và dãy nhà trước mà còn cả lối đi bên ngoài, dấu vết pháo nổ trên bãi cát cũng phải dọn sạch.
Tuy khu gia đình có người định kỳ làm vệ sinh nhưng số lần không thường xuyên, hơn nữa đây là rác do nhà họ làm tiệc để lại, nên tự giác dọn dẹp.
Chỉ là vừa vào sân, Tô Đình đã bị dì Vương đang rửa bát gọi lại: “Dì nấu canh giải rượu rồi, con vào bếp xem nấu xong chưa, xong thì múc một bát mang cho thằng Xuyên, giải rượu chút.”
Tô Đình vâng dạ, đổi ý định đi vào bếp xem canh giải rượu.
Theo Tô Đình thấy, canh giải rượu là thứ rất thần kỳ, hình như rất nhiều tiểu thuyết đều xuất hiện, cụ thể làm thế nào thì không tác giả nào viết, chỉ biết nó có hiệu quả kỳ diệu, người say uống vào lập tức thuyên giảm, thậm chí sảng khoái cả người.
Thế nên lúc múc canh, Tô Đình cố ý nghiên cứu kỹ những thứ nổi bên trên, sau đó phát hiện chẳng có gì đặc biệt, bên trong chỉ thả ít giá đỗ, cộng thêm hành tỏi thái lát.
Nhìn là biết không ngon rồi.
Tô Đình không khỏi sinh lòng đồng cảm với Hạ Đông Xuyên, nếu là cô, thà say còn hơn uống bát canh giải rượu này.
Nhưng dì Vương đã nấu thì chắc chắn sẽ không đồng ý đổ đi lãng phí.
Nghĩ vậy, Tô Đình bưng canh giải rượu đi vào phòng ngủ phụ.
Vì đau đầu nên Hạ Đông Xuyên chưa ngủ, chỉ nhắm mắt, đặt tay lên trán để giảm đau. Nghe thấy tiếng động, anh buông tay, nheo mắt nhìn ra cửa, thấy là Tô Đình liền chống tay định ngồi dậy.
Tô Đình rảo bước nhanh hơn, đặt bát canh lên bàn viết, ấn Hạ Đông Xuyên xuống: “Đừng dậy, anh cứ nằm tiếp đi.”
Hạ Đông Xuyên nằm lại, kê cao gối, ngẩng đầu hỏi: “Xong việc chưa?”
“Vẫn chưa, dì Vương và mọi người vẫn đang rửa bát. Em vốn định đi quét nhà, nhưng dì Vương bảo dì nấu canh giải rượu, sắp được rồi, bảo em bưng cho anh.”
Chắc là từng uống canh giải rượu dì Vương nấu, lông mày Hạ Đông Xuyên lập tức nhíu lại: “Anh thấy anh vẫn ổn, chắc không cần uống canh giải rượu đâu.”
“Anh thấy thì vô dụng, phải dì Vương thấy cơ.” Tô Đình uyển chuyển nhắc nhở.
Hạ Đông Xuyên tuy say nhưng đầu óc vẫn nhảy số nhanh, mau ch.óng nghĩ ra cách: “Hay là em đổ bát canh đi, bảo với dì Vương là anh uống rồi.”
“Giả vờ giả vịt quen thói rồi hả.” Tô Đình nói.
Hạ Đông Xuyên: “...”
Thấy anh nghẹn lời, Tô Đình bưng bát sứ lên hỏi: “Em đút anh hay anh tự uống?”
“Em đút anh.” Hạ Đông Xuyên nhanh ch.óng lựa chọn.
Tô Đình nghe vậy múc một thìa canh giải rượu, đưa lên miệng thổi nhẹ.
Nấu bát canh này, dì Vương đúng là mạnh tay cho hành tỏi, cô không uống cũng ngửi thấy mùi, Tô Đình không khỏi hỏi: “Anh chắc chắn không muốn một hơi uống cạn luôn à?”
