Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 341
Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:05
Nhờ chị nói khéo với chủ nhiệm tìm một việc lặt vặt cho Hạ Diễm chắc không khó. Dù sao mục đích cuối cùng của họ không phải là tiền bạc, chỉ cần cho thằng bé biết thế nào là lao động vất vả, bắt nó làm không công cũng được.
Hạ Đông Xuyên cũng thấy công việc này rất hợp, đủ cực nhọc để dạy cho đứa trẻ chưa biết trời cao đất dày này một bài học: “Con thấy sao?”
Hạ Diễm chưa có khái niệm gì về việc đi làm nên không hề thấy cực, trái lại còn háo hức hỏi: “Vậy ngày mai con không phải đi học nữa đúng không ạ?”
Tô Đình và Hạ Đông Xuyên liếc nhìn nhau, rồi đáp: “Đúng vậy, mẹ sẽ xin nghỉ cho con.”
“Nhưng sáng mai dậy, con phải lo chuẩn bị bữa sáng, quét dọn vệ sinh nhà cửa, à, còn phải nhóm lò than và đi mua thức ăn nữa đấy.”
Ngày đầu tiên, Hạ Đông Xuyên chưa định giao quá nhiều việc nặng, sợ thằng bé hoảng quá mà bỏ cuộc sớm. Với tính cách “nhanh quên” của Hạ Diễm, nếu không dùng biện pháp mạnh, cho nó một bài học nhớ đời thì sớm muộn gì nó cũng lại nảy sinh ý định nghỉ học.
Vì vậy, Hạ Đông Xuyên định dùng chiêu “luộc ếch bằng nước ấm”, cứ tăng dần khối lượng công việc lên từng chút một, khiến thằng bé dù muốn bỏ cuộc cũng sẽ cảm thấy tiếc công sức mình đã bỏ ra bấy lâu.
Nhưng cuối cùng Hạ Diễm sẽ nhận ra rằng sự kiên trì đó là vô vọng, bởi nếu nghỉ học, suốt một năm, thậm chí mười năm tới, cuộc sống của cậu sẽ mãi quẩn quanh như thế.
Có sự so sánh, cậu mới thấu hiểu được việc mỗi ngày chỉ cần cắp sách đến trường là một niềm hạnh phúc to lớn đến nhường nào.
Nghe kế hoạch của chồng, Tô Đình không khỏi cảm thán: “Anh đúng là thâm thúy thật đấy.”
So với anh, ý tưởng của cô vẫn còn đơn giản chán, cô chỉ muốn con nếm chút khổ cực để bớt mơ mộng, còn anh thì hoàn toàn không định chừa cho con đường lui nào. Cô tin chắc rằng dù Hạ Diễm có muốn bỏ cuộc giữa chừng, Hạ Đông Xuyên cũng sẽ có cách bắt nó phải làm cho bằng hết một tuần đó.
Trong lòng Tô Đình thầm thắp cho con trai một nén nhang cầu nguyện.
“Sao lại gọi là thâm thúy? Anh chỉ là dựa trên tính cách của Tiểu Diễm để đưa ra sách lược nhỏ thôi. Hơn nữa, nếu không phải tại nó cứ làm mình lo lắng thì anh đâu có phải tốn công tốn sức thế này?” Hạ Đông Xuyên không hài lòng với từ ngữ của vợ, anh siết c.h.ặ.t eo cô, vừa hôn vừa tự bào chữa: “Nói cho đúng thì anh là đang toàn tâm toàn ý lo cho nó, cùng lắm là vận dụng chút mưu lược và thể hiện chỉ số thông minh thôi.”
Tô Đình cười đến mức chẳng buồn né tránh những nụ hôn của chồng, cô đưa tay nhéo mặt anh, chậc chậc: “Lại đây, để em xem da mặt anh dày đến mức nào.”
“Anh nói thật lòng nên da mặt tất nhiên là mỏng rồi. Trái lại là em đấy, cứ suy diễn anh như vậy, có phải nên xin lỗi anh không?” Hạ Đông Xuyên mặt không đổi sắc nói, rồi lại đổi ý ngay: “Thôi, nể tình em là vợ anh, anh tha thứ cho em, nhưng em phải khen anh một câu đấy.”
Tô Đình: “...” Cô đồ rằng anh nói dông dài nãy giờ chỉ để chờ đến câu cuối cùng này.
Hạ Đông Xuyên chống khuỷu tay xuống, đợi nửa phút vẫn không thấy vợ lên tiếng, bèn cúi đầu c.ắ.n nhẹ vào môi cô một cái như để thúc giục: “Nhanh lên nào.”
“Ai đời lại có người tìm đủ mọi cách để ép người khác khen mình như anh cơ chứ.” Tô Đình dỗi, mím c.h.ặ.t môi.
“Anh cũng hết cách rồi mà.” Hạ Đông Xuyên thở dài, “Vợ chẳng chịu chủ động, anh chỉ còn nước dùng đủ mọi chiêu trò để dụ cô ấy mở lời thôi.”
“Cô ấy? Cô ấy nào cơ?”
Hạ Đông Xuyên ngừng hôn, ánh mắt nhìn Tô Đình bỗng trở nên đầy ẩn ý: “Hóa ra em lại thích kiểu này à.”
Tô Đình thực lòng không muốn hiểu nhanh lời chồng nói đến thế, nhưng khổ nỗi cô lại quá thông minh, cộng thêm cả đống tiểu thuyết giải trí từng đọc ở kiếp trước khiến cô hiểu ngay ý đồ của anh. Hơi nóng từ cổ bốc lên mặt, cô lấy tay che mặt lại, lí nhí: “Ai mà thích chứ, anh đúng là đầu óc đen tối nên nhìn cái gì cũng ra đen tối!”
Quen biết Tô Đình đã lâu, Hạ Đông Xuyên biết cô thỉnh thoảng lại thốt ra những từ ngữ lạ lẫm, tuy lạ nhưng ý nghĩa lại rất rõ ràng.
Chẳng cần hỏi anh cũng đoán ra được, anh khẽ nhếch môi: “Anh vừa nói gì nào? Chỉ là ‘hóa ra em thích kiểu này’, câu đó có gì đen tối đâu? Đồng chí Tiểu Tô này, em chắc chắn người đầu óc đen tối là anh chứ?”
