Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 349
Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:07
Thử vài lần không được, Hạ Diễm đành phải cầu cứu mẹ.
Cả buổi sáng cậu nhóc hăng hái quá, giờ gặp chút khó khăn, dĩ nhiên Tô Đình không dễ dàng ra tay giúp đỡ ngay. Cô hỏi: “Con có nghĩ là bạn Trần Quyên Quyên lớp con khi giặt đồ sẽ có người giúp không?”
“Chắc là không ạ?”
“Tất nhiên là không rồi. Không những không có ai giúp mà số quần áo bạn ấy phải giặt chắc chắn còn nhiều hơn của con nhiều,” Tô Đình nói tiếp, “Nếu con muốn được như bạn ấy, thì con phải tự mình giặt hết đống này thôi, đúng không nào?”
Lúc đầu nghe nói về Trần Quyên Quyên, điều duy nhất hiện lên trong đầu Hạ Diễm là bạn không phải đi học, được thoải mái chơi đùa. Nhưng giờ đây, đối diện với chậu quần áo nặng trịch này, cậu bắt đầu lờ mờ nhận ra cuộc sống của bạn mình có lẽ không sung sướng như cậu tưởng.
Cuộc sống sau khi bỏ học có vẻ không được tươi đẹp như trong mơ của cậu.
Nhưng vì hôm nay mới là ngày đầu tiên, ý nghĩ đó mới chỉ vừa nhen nhóm nên cậu chưa phản ứng ngay, chỉ thở dài bảo: “Dạ, thế để con tự làm tiếp ạ.”
Tô Đình bước ra khỏi nhà tắm, để lại Hạ Diễm hì hục vắt quần áo.
Cái quần của bố nặng quá, cậu không nhấc nổi lên, đành lấy một cái chậu sạch để bên cạnh, vắt được mẩu nào thì bỏ vào đó mẩu nấy. Phải mất vài phút cậu mới vắt xong được một cái quần.
Trước khi bắt tay vào làm, Hạ Diễm cứ ngỡ chỉ mất nửa tiếng là xong hết đống quần áo này, nhưng thực tế cậu đã phải hì hục hơn một tiếng đồng hồ mới giặt sạch được.
Đã vậy, giặt xong rồi việc phơi đồ cũng là một thử thách gian nan. Dây phơi cao quá cậu với không tới, đành phải dùng đến ghế gỗ. Thế là cứ phơi xong một cái, cậu lại phải nhảy xuống ghế, lấy cái khác, dịch chuyển ghế rồi lại leo lên phơi tiếp. Cứ thế lặp đi lặp lại.
Đến khi phơi xong cả chậu đồ, Hạ Diễm cảm thấy cả người rã rời, từ lưng đến chân đều đau nhức như muốn chuột rút.
Vì thế khi Tô Đình hỏi bao giờ thì cậu nhóm lò, cậu chỉ vẫy tay uể oải: “Con không làm nổi nữa rồi, cho con nằm một lát đi mẹ.” Nói rồi cậu lảo đảo đi vào phòng, ngã vật xuống giường.
Nhìn bộ dạng mệt phờ người của con, Tô Đình nén cười, ngoài mặt vẫn thản nhiên nói: “Thế thì đừng nằm lâu quá nhé, trong nhà vẫn còn nhiều việc lắm đấy.”
Giọng Hạ Diễm yếu ớt: “Vâng ạ...”
Nằm trên giường chưa được bao lâu thì đã đến giờ trưa. Dù không phải nấu cơm nhưng đồ ăn cũng chẳng tự nhiên mà có, nên Hạ Diễm lại phải lồm cồm bò dậy, cầm theo tiền, phiếu và hộp cơm để ra nhà bếp tập thể lấy đồ ăn.
Nhà bếp đông nghịt người, Hạ Diễm phải xếp hàng mất hơn mười phút. Ăn xong bữa trưa, rửa sạch hộp cơm, lau dọn bàn ghế thì cũng đã đến giờ ngủ trưa.
Cả buổi sáng cậu nhóc đã bận rộn quá rồi nên Tô Đình cũng không nỡ cắt xén thời gian ngủ của cậu, để mặc cậu ngủ đến tận hơn hai giờ chiều mới gọi dậy để nhóm lò than.
Vừa tỉnh giấc, Hạ Diễm cảm thấy cơn đau nhức không hề thuyên giảm mà còn có vẻ tệ hơn. Cậu nhóc ngáp ngắn ngáp dài bò dậy, nhìn Tô Đình với vẻ mặt mếu máo: “Mẹ ơi, người con đau quá.”
Tô Đình vội vàng hỏi: “Đau ở đâu hả con?”
“Lưng đau, eo mỏi, cả tay cũng thấy khó chịu nữa ạ.”
Nói trắng ra là do mệt quá thôi, Tô Đình yên tâm hẳn, hỏi tiếp: “Vậy bây giờ phải làm sao?”
Hạ Diễm nài nỉ: “Chiều nay con có thể nghỉ không làm việc được không ạ?”
Tô Đình không đáp mà hỏi ngược lại: “Mẹ đã xin nghỉ cho con hẳn một tuần rồi, chẳng lẽ giờ con định bỏ cuộc à?”
Hạ Diễm phân vân. Nếu bỏ cuộc ngay lúc này thì cậu phải quay lại trường học. Tuy bây giờ cậu thấy đi học cũng chẳng tệ lắm, nhưng cậu mới làm việc có nửa ngày, còn chưa kịp chơi bời gì mà đã phải đi học lại thì hụt hẫng quá!
“Thế chiều nay con phải làm gì ạ?” Hạ Diễm hỏi.
Tô Đình bảo: “Chiều nay cũng không có việc gì nặng nhọc lắm đâu, con chỉ cần nhóm lò than cho cháy, rồi phụ mẹ trông em Mạn Mạn là được.”
Dù chưa bao giờ tự tay nhóm lò, nhưng Hạ Diễm đã nhiều lần xem mẹ làm, cậu thấy cũng đơn giản nên hào hứng hẳn lên: “Thế để con đi nhóm lửa cho!”
Khi thốt ra câu đó, Hạ Diễm không ngờ rằng có những việc nhìn thì dễ nhưng làm mới thấy khó. Nhóm lò than chính là một ví dụ điển hình. Dù có mẹ đứng cạnh hướng dẫn, nhưng loay hoay suốt nửa tiếng đồng hồ mà than vẫn chẳng chịu cháy, trái lại mặt mũi cậu nhóc dính đầy tro than đen nhẻm.
