Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 390
Cập nhật lúc: 05/01/2026 08:03
"Thế thì không được. Đã hứa hôm nay không để em ngã mà. Lỡ anh đi mà em ngã thì anh thành kẻ thất hứa à?"
Nếu thất hứa thì mười mấy ngày tới phải nghe lời cô hoàn toàn. Bình thường việc nhà đã do cô quyết rồi, chỉ có chuyện buổi tối là anh còn giữ được "chủ quyền". Nếu giờ mà mất nốt cái đó thì chắc cô sẽ bắt anh "nhịn" cho đến tận lúc về đảo mất. Việc khác nghe lời thì được, chứ chuyện giường chiếu thì tuyệt đối không thể lùi bước.
Tô Đình lườm anh: "Nhưng vạn nhất Tiểu Diễm bị thương thì sao?"
"Yên tâm đi, tính Tiểu Diễm không phải kiểu chịu đau giỏi đâu. Nếu đau thật là nó đã gào lên từ lâu rồi."
Vả lại anh vừa thấy rõ mồn một, nghe tiếng mẹ là con trai anh đã vội giấu nhẹm cơn đau đi rồi. Hạ Đông Xuyên nghĩ bụng, còn biết giữ sĩ diện tức là chưa nặng lắm đâu. Thế là anh cứ thế yên tâm làm một ông bố "vô tâm".
Trong lúc họ nói chuyện, Hạ Diễm đã lồm cồm bò dậy xin lỗi người kia. Thấy cậu bé còn nhỏ nên đối phương cũng không chấp nhặt, lóng ngóng trượt đi tiếp. Sau đó Hạ Diễm lại lướt đi thoăn thoắt như chưa hề có cuộc chia ly. Để chứng tỏ cú ngã vừa rồi chỉ là tai nạn, cậu bé trượt lại gần bố mẹ giải thích: "Vừa nãy con không nhìn thấy thôi, chứ không con đã tránh được rồi!"
Tô Đình hỏi han: "Con ngã có đau không? Có bị làm sao không?"
"Không sao ạ, chẳng đau tí nào luôn!" Cậu bé xua tay rồi lại trượt biến đi mất, đợi đi xa một đoạn mới dám đưa tay ra sau xoa xoa cái m.ô.n.g. Không nặng nhưng mà thốn thật chứ đùa!
Hạ Diễm vừa đi, Hạ Đông Xuyên đã bảo ngay: "Đấy thấy chưa, anh bảo không sao mà lị."
Tô Đình mỉa mai: "Đúng là bố ruột có khác."
"Chứ còn gì nữa." Hạ Đông Xuyên trả lời tỉnh bơ rồi tiếp tục dạy vợ trượt băng.
Tô Đình quả thật có khiếu, chưa đầy hai tiếng sau cô đã nắm được căn bản, có thể tự lướt đi chậm rãi. Nhưng Hạ Đông Xuyên vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô với cái lý do rất đường hoàng: "Buông ra nhỡ em ngã anh không kéo kịp thì sao?"
Vì sợ ngã nên Tô Đình thấy có anh giữ tay cũng vững tâm hơn, thế là cứ để mặc anh.
Trượt đến trưa, cả nhà không về mà ghé vào một quán nhỏ ven đường ăn cơm, nghỉ ngơi một lát rồi chiều lại tiếp tục. Hạ Đông Xuyên bảo khó lắm mới có dịp, chơi cho đã rồi về cho bớt mệt. Hạ Diễm cũng đang hăng m.á.u nên gật đầu lia lịa, Tô Đình đành phải "liều mình bám theo quân t.ử".
Buổi chiều cô trượt bạo dạn hơn hẳn, có lúc hăng quá lao đi làm Hạ Đông Xuyên cũng không cản kịp. Hai lần suýt nữa thì "hôn" mặt băng, may mà anh lao đến kịp để làm đệm cho cô.
Lần ngã thứ hai, Hạ Đông Xuyên nghe thấy tiếng "tách", nhìn sang thì thấy một người đàn ông trung niên đang cầm máy ảnh hướng về phía họ. Theo bản năng nghề nghiệp, anh thấy hơi khó chịu, sau khi đỡ Tô Đình dậy liền kéo cô trượt lại hỏi: "Ông vừa chụp ảnh chúng tôi à?"
"Tôi thấy hai người trông rất thú vị nên chụp vài kiểu." Thấy Hạ Đông Xuyên nhíu mày, người đó giải thích: "Tôi là phóng viên của tờ Báo Chiều Thủ Đô. Sắp tới tòa soạn có chuyên đề về sân băng Thập Sát Hải nên tôi được cử đến đây lấy tư liệu. Hai người có thể cho tôi phỏng vấn một chút được không?"
Hạ Đông Xuyên từ chối khéo: "Xin lỗi, vì lý do công việc nên tôi không tiện xuất hiện trên mặt báo."
Thời đó người ta mặc áo đại cán đi trượt băng rất nhiều, nhưng có một quy luật ngầm là quân nhân thực thụ khi đi chơi thường mặc thường phục để tránh rắc rối. Hôm nay Hạ Đông Xuyên mặc một chiếc áo len màu tối bên trong và áo khoác xám bên ngoài, trông có vẻ khá giả nhưng không rõ nghề nghiệp.
Thấy khí chất của anh, người phóng viên không mảy may nghi ngờ, cười bảo: "Không sao, nếu hai người không muốn lên báo thì tôi sẽ không rửa những tấm này. Hoặc hai người cho tôi xin địa chỉ, khi nào rửa xong tôi sẽ gửi tặng."
Hạ Đông Xuyên bỗng thấy bùi tai. Cưới nhau đến giờ anh và Tô Đình vẫn chưa có tấm ảnh chụp chung nào. Tuy vài ngày tới định đi hiệu ảnh chụp cả nhà, nhưng ảnh chụp tự nhiên ngoài trời thế này vẫn quý hơn nhiều. Anh hỏi: "Tôi xem thẻ công tác của ông được chứ?"
"Được chứ." Người đàn ông vui vẻ đưa thẻ ra.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, Hạ Đông Xuyên trả lại thẻ rồi hỏi: "Bao giờ thì có ảnh? Tôi nhận bằng cách nào?"
