Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 399
Cập nhật lúc: 06/01/2026 04:52
"Cũng đúng, trên đời này hiếm có cô nào lại có lúc nhìn nhầm như em thật." Hạ Đông Xuyên cũng tự trào không kém.
Đùa xong, anh lại kéo chủ đề về việc trượt băng: "Tăng tốc nhé?"
"Tăng tốc á?" Tô Đình tròn mắt, cô vừa mới tìm được cảm giác thăng bằng xong!
Hạ Đông Xuyên chẳng đợi cô phản ứng, coi như cô đã đồng ý, anh tăng tốc lùi nhanh về phía sau. Theo đà quán tính, Tô Đình lại lao vào lòng anh, một tay anh giữ khuỷu tay, một tay đỡ eo giúp cô giữ thăng bằng.
Nghĩ lại thì sân trượt băng quả là nơi lý tưởng. Ở ngoài mà cứ ôm ấp thế này thì không bị đội trật tự xích cổ cũng bị các cụ già đi ngang qua mắng cho một trận. Còn ở đây, người ta trượt vèo vèo qua mặt, chẳng ai thèm liếc mắt nhìn, chắc là thấy cảnh này nhiều phát ngán rồi. Chỉ có Hạ Diễm trượt đi trượt lại vài vòng rồi quay lại trêu chọc bằng cách lấy tay che mắt rồi kêu "lêu lêu".
Kết quả là vì mải trêu bố mẹ không nhìn đường, cậu bé đ.â.m sầm vào một anh bạn nhỏ cũng đang tập trượt lạng lạng loạng choạng, cả hai cùng ngã chổng gọng. Nghe tiếng Hạ Diễm kêu, Tô Đình vội quay lại hỏi: "Tiểu Diễm, con có sao không?"
Vì lúc nãy trót vỗ n.g.ự.c khoe mình giỏi nên giờ Hạ Diễm cố giữ hình tượng, đang kêu oai oái thấy mẹ hỏi là im bặt ngay, lồm cồm bò dậy vừa lén xoa m.ô.n.g vừa nói: "Con không sao ạ!"
"Thật không?" Tô Đình lo con ngã đau nên bảo chồng ra xem.
Hạ Đông Xuyên đứng im, hỏi: "Anh đi rồi thì em tính sao?"
"Thì em đứng đây đợi chứ sao." Dù bắt đầu quen nhưng không có anh giữ cô chẳng dám nhích đi đâu.
"Em đứng vững được không đấy?"
Dù bị coi thường nhưng Tô Đình không giận, vì cô cũng chẳng chắc mình đứng vững được không: "Chắc là được..."
"Thế thì không ổn. Anh đã hứa là không để em ngã, nhỡ anh vừa đi mà em ngã thì coi như anh thất hứa à?" Thất hứa đồng nghĩa với việc mười mấy ngày tới phải "nhịn", chuyện gì nghe lời vợ cũng được chứ chuyện này thì tuyệt đối không thể thỏa hiệp.
Tô Đình lườm anh: "Nhỡ Tiểu Diễm ngã đau thì sao?"
"Yên tâm đi, thằng bé này không phải kiểu chịu khổ mà không kêu đâu. Nếu đau thật là nó đã khóc thét lên từ nãy rồi." Hơn nữa anh nhìn rõ mồn một, thấy mẹ hỏi là nó đã biết giữ ý xoa m.ô.n.g làm bộ như không có gì rồi. Hạ Đông Xuyên thấy con trai biết sĩ diện thế là chưa đến mức nghiêm trọng. Làm "ông bố hổ báo" một lần cũng chẳng sao.
Vừa nói dứt lời thì Hạ Diễm đã bò dậy, xin lỗi anh bạn kia. Thấy cậu bé nhỏ tuổi nên anh bạn kia cũng không chấp nhất, lẳng lặng trượt đi. Hạ Diễm cũng bắt đầu di chuyển lại, động tác mượt mà như chưa hề có cuộc chia ly. Để chứng minh mình vẫn "đỉnh", cậu bé trượt vèo tới chỗ bố mẹ giải thích: "Lúc nãy tại con không nhìn thấy thôi, chứ không con đã né được rồi!"
Tô Đình quan tâm hỏi: "Ngã có đau không con?"
"Không đau chút nào ạ!" Hạ Diễm xua tay, "Con đi trượt tiếp đây!" Nói đoạn cậu bé lướt đi ngay, trượt được một đoạn xa thấy an toàn mới đưa tay ra sau xoa m.ô.n.g. Ngã không nặng nhưng thốn thật sự!
Hạ Diễm vừa đi, Hạ Đông Xuyên liền bảo vợ: "Đấy, anh nói có sai đâu, nó không sao mà."
Tô Đình mỉa mai: "Anh đúng là ông bố mẫu mực đấy."
"Tất nhiên rồi." Hạ Đông Xuyên trả lời tỉnh bơ rồi tiếp tục dạy vợ trượt.
Trong chuyện trượt băng này Tô Đình cũng có chút năng khiếu, chưa đầy hai tiếng sau cô đã nắm được căn bản, có thể tự nhích đi từ từ. Nhưng Hạ Đông Xuyên vẫn không chịu buông tay, lý do đưa ra rất chính đáng: "Buông ra nhỡ em ngã anh không đỡ kịp thì sao?" Tô Đình sợ ngã, thấy có tay anh giữ cũng an tâm nên mặc kệ anh.
Đến trưa cả nhà cũng không về, tìm một quán nhỏ gần đó ăn cơm rồi nghỉ ngơi lấy sức chiều trượt tiếp. Hạ Đông Xuyên bảo hiếm khi đi một chuyến, chơi cho đã rồi về cho bõ công. Hạ Diễm cũng đang hăng m.á.u nên gật đầu lia lịa, Tô Đình đành "liều mình chiều quân t.ử".
Nhưng phải công nhận ngày hôm đó chơi rất vui. Buổi sáng cô còn rụt rè, buổi chiều đã mạnh dạn hơn hẳn, nhiều lúc lao nhanh đến nỗi Hạ Đông Xuyên giữ không kịp. Có đôi lần nếu anh không nhanh chân lao ra làm "đệm thịt" thì cô đã được "hôn" mặt băng rồi.
Lần thứ hai hai người ngã chồng lên nhau, Hạ Đông Xuyên nghe thấy tiếng "tách", nhìn sang thì thấy một người đàn ông trung niên mang giày trượt đứng gần đó, đang giơ máy ảnh chụp họ. Do tính chất nghề nghiệp nên anh khá nhạy cảm với việc bị chụp ảnh, sau khi đỡ Tô Đình dậy, anh kéo cô trượt lại gần hỏi: "Vừa rồi bác chụp chúng tôi à?"
