Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 402
Cập nhật lúc: 06/01/2026 05:06
Mẹ Trình thắc mắc: "Hai đứa ngày xưa cũng đâu có thân lắm đâu nhỉ? Sao tự nhiên nó lại mời nhiệt tình thế?" Tính ra Hạ Đông Xuyên chỉ hơn Lý Văn Tuấn khoảng một tuổi nhưng từ nhỏ tính cách đã già dặn, toàn chơi với đám trẻ con lớn tuổi trong khu. Nhà họ Lý có ba anh em, Hạ Đông Xuyên chơi thân nhất với người anh cả. Nếu là anh cả mời thì mẹ Trình không thấy lạ, chứ Văn Tuấn và Đông Xuyên mấy năm nay chẳng mấy khi gặp mặt, người đi lính người ở nông thôn, tự nhiên mời mọc thế này kể cũng lạ.
"Chắc là lớn tuổi rồi nên chín chắn hơn chăng?" Hạ Đông Xuyên đoán bừa.
Trong ba anh em nhà họ Lý, Văn Tuấn là người bướng bỉnh nhất và giờ cũng là người có cuộc sống lận đận nhất. Anh cả đi lính đã lên cấp phó tiểu đoàn, em út thì nghe lời nhà đi học Đại học Công Nông Binh, ra trường có công việc ổn định ở cơ quan nhà nước. Chỉ mỗi Văn Tuấn lông bông dưới nông thôn tận bảy tám năm mà tương lai vẫn mờ mịt. Tâm lý cha mẹ thường ưu ái đứa thành đạt nhưng lo lắng nhất vẫn là đứa kém cỏi. Nghĩ đến ông bạn già dạo này tóc bạc đi nhiều, mẹ Trình thở dài: "Nó mà biết nghĩ được như thế thì tốt quá, mẹ nó cũng đỡ phải lo."
Dù sao cũng là chuyện nhà người ta, lại đang chuẩn bị chụp ảnh nên mẹ Trình không nói thêm nữa. Theo hướng dẫn của nhân viên, bà và chồng ngồi trang trọng trên ghế. Hạ Đông Xuyên bế bé Mạn Mạn đứng sau bố mẹ, dì Vương đứng bên trái, Tô Đình đứng bên phải, cạnh Tô Đình là Hạ Diễm.
Sau khi cả nhà ổn định vị trí, thợ ảnh lom khom sau ống kính, hô to: "Một, hai, ba... Cười nào!"
"Tách!"
Chụp xong bức ảnh gia đình đông đủ, mọi người tản ra để bố mẹ Hạ chụp riêng hai người. Sau đó đến lượt gia đình nhỏ của Hạ Đông Xuyên. Lần này vợ chồng anh ngồi trên ghế, hai người hơi xoay nghiêng nhìn nhau, tay bế Mạn Mạn, Hạ Diễm đứng phía sau. Tiếp đó là bức ảnh chỉ có hai vợ chồng, bức ảnh chụp chung đầu tiên trong đời của họ.
Sau cùng là các kiểu ảnh đơn và ảnh kết hợp khác: dì Vương, Hạ Diễm, Tô Đình mỗi người một tấm đơn, rồi Tô Đình chụp cùng hai con...
Năm mới đã đến, Tô Đình lại thức dậy trong tiếng pháo nổ râm ran. Cô hé mắt nhìn ra ngoài, thấy trời vẫn chưa sáng hẳn nên định nhắm mắt ngủ tiếp. Nhưng tiếng pháo cứ nổ liên hồi không dứt, thi thoảng có ngưng một chút rồi lại vang lên khiến cô không tài nào ngủ lại được.
Tô Đình nằm trằn trọc, khẽ trở mình thì nghe thấy giọng Hạ Đông Xuyên bên tai: "Em tỉnh rồi à?"
"Anh cũng tỉnh rồi sao?" Tô Đình hỏi xong mới nhớ ra chồng mình vốn thính ngủ, ồn thế này sao mà ngủ được, cô đổi lại: "Anh tỉnh lâu chưa?"
"Cũng một lúc rồi." Hạ Đông Xuyên với tay kéo dây bật đèn, lấy chiếc đồng hồ dưới gối ra xem: "Bốn giờ bốn mươi lăm."
"Sao họ đốt pháo sớm thế nhỉ?" Năm ngoái ở đảo cô cũng bị đ.á.n.h thức sớm nhưng ít ra cũng phải ngoài năm giờ. Cứ tưởng năm nay được ngủ nướng thêm tí, ai dè còn sớm hơn.
"Chắc là ăn bữa sáng đầu năm sớm đấy." Hạ Đông Xuyên xoa xoa trán rồi quay sang hỏi: "Em còn ngủ được nữa không?"
Tô Đình nhìn anh bằng ánh mắt "anh biết rồi còn hỏi". Hạ Đông Xuyên liền xoay người đè lên vợ, nói nhỏ: "Vậy hay là mình làm chút 'vận động' nhé?"
Nhìn vẻ mặt anh là cô biết "vận động" gì rồi, cô lườm anh: "Bây giờ là buổi sáng đấy!"
"Dù sao cũng không ngủ được nữa mà." Hạ Đông Xuyên vừa nói vừa hôn lên má vợ: "Với lại lần đầu tiên của năm mới, chẳng phải rất có ý nghĩa kỷ niệm sao?"
Tô Đình hừ một tiếng: "Chả thấy ý nghĩa gì cả."
Nhưng Hạ Đông Xuyên vốn là người có chủ kiến, để làm cho ngày đầu năm thêm "ý nghĩa", anh nhanh ch.óng cởi bỏ lớp quần áo trên người Tô Đình rồi bắt đầu màn ân ái. Tô Đình bị anh khêu gợi cũng dần xuôi lòng, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Kết quả là sau nỗ lực của Hạ Đông Xuyên, hơn một tiếng sau, Tô Đình đã có một giấc ngủ bù thật ngon lành.
Khi cô tỉnh dậy lần nữa thì trời đã nắng to. Từ dưới lầu thỉnh thoảng vọng lên tiếng hò hét của Hạ Diễm, Tô Đình lắng tai nghe một hồi cũng không đoán được họ đang làm gì. Tính tò mò nổi lên, cộng thêm hơi ấm trong phòng khiến cô không còn muốn nằm lười nữa nên vội vàng dậy sửa soạn xuống lầu.
Lúc bước xuống giường chân cô hơi run một chút, nhưng cơ thể cảm thấy rất sảng khoái, chắc là sau khi cô ngủ say, Hạ Đông Xuyên đã lấy nước lau người cho cô rồi. Cô đ.á.n.h răng rửa mặt xong liền đi xuống nhà. Lúc này mẹ Trình và dì Vương đang tất bật trong bếp chuẩn bị đồ ăn cho bữa cơm tất niên, thấy cô xuống bà hỏi ngay: "Dậy rồi đấy à? Trên bếp có cháo nóng đấy, để mẹ múc cho một bát nhé?"
