Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 404
Cập nhật lúc: 06/01/2026 05:08
Sân sau hẹp hơn, sát đường lớn nên hàng rào cũng thấp, người đi ngang qua đều nhìn thấy họ đang làm gì. Có người đi qua cười chào: "Dán câu đối đấy à?"
"Vâng ạ!" Tô Đình tươi cười đáp: "Bác đã ăn cơm chưa ạ?"
"Tôi ăn từ sớm rồi."
Trong lúc Hạ Đông Xuyên dán câu đối, đã có bảy tám người ghé ngang qua trò chuyện. Người thủ đô vốn nổi tiếng là hay chuyện, trong khu đại viện này dù không phải gốc thủ đô cả nhưng cái tính "buôn dưa lê" thì cũng chẳng kém gì, cứ đi ngang qua là có thể đứng lại tán gẫu dăm ba câu, có khi còn tạt hẳn vào sân nhà người ta mà nói chuyện.
Cũng may Tô Đình không ngại giao tiếp, Hạ Diễm lại dẻo miệng, cộng thêm Hạ Đông Xuyên thi thoảng đế thêm vài câu nên không khí rất rôm rả. Dán xong câu đối rồi mà đám người vẫn chưa chịu tán đi, cứ đứng ở sân sau buôn chuyện thêm mười phút nữa. Mãi đến khi Tô Đình mời mọi người vào sân trước ngồi uống nước thì mới có người sực nhớ ra mình đang đi mua đồ ở hợp tác xã, vội vàng chào từ biệt. Thế là cứ lần lượt từng người một sực nhớ ra việc riêng, đám đông giải tán nhanh ch.óng.
Tô Đình chỉ biết câm nín, quả là bái phục tài nói chuyện của họ.
Ở thủ đô lâu năm nên bố mẹ Hạ đã quen với việc ăn bữa chính vào buổi tối. Vì vậy sau khi dán câu đối xong, cả nhà cùng nhau đi dạo phố. Khu đại viện ngày Tết náo nhiệt hẳn lên. Mùa đông thủ đô lạnh giá, bình thường nhà nào cũng có sưởi nên mọi người ít khi ra ngoài. Nhưng hôm nay nắng đẹp, dù nhiệt độ vẫn thấp nhưng ai nấy đều muốn ra sân hít thở không khí xuân. Trên đường đi Tô Đình gặp rất nhiều khuôn mặt lạ nhưng Hạ Đông Xuyên cơ bản đều biết và giới thiệu cho cô.
Đi được một lúc, cả nhà tới sân vận động của khu. Sân không lớn lắm, giữa sân có một sân bóng rổ, phía sau là khoảng đất trống đặt ba chiếc bàn bóng bàn, một bên sân là khán đài ba tầng. Người đổ về đây rất đông, hai cột rổ đều có nhóm thanh niên đang chơi, bàn bóng bàn thì các cụ già và trẻ em chiếm đa số, còn ở khoảng trống cạnh sân bóng rổ thì có mấy đứa trẻ đang đ.á.n.h cầu lông. Trên khán đài có vài chục người ngồi tản mát, người bế con nói chuyện, người ngồi sưởi nắng, nhưng đa số là để xem bóng.
Hạ Đông Xuyên trong đại viện này khá nổi tiếng. Anh vừa xuất hiện là nhóm thanh niên đang chơi bóng rổ ở cột rổ gần đó dừng tay ngay. Một chàng trai trẻ bước tới, khẽ đ.ấ.m vào vai anh một cái rồi hỏi: "Nghe bảo anh về rồi mà mãi mới thấy mặt, nay mới chịu ló ra đây à?"
"Anh mới về, bận quá." Hạ Đông Xuyên đáp.
Cậu ta không tin: "Nghỉ phép thì bận gì chứ?"
Hạ Đông Xuyên lý lẽ đanh thép: "Vợ anh không phải người thủ đô, cưới xong là theo anh ra đảo Bình Xuyên luôn. Tết nhất khó khăn lắm mới về được một chuyến, anh không dắt cô ấy đi tham quan danh lam thắng cảnh thì sao được?" Danh thắng thủ đô nhiều vô kể, họ đi ròng rã mấy ngày mới dạo hết khu trung tâm, còn những nơi xa như Vạn Lý Trường Thành hay Viên Minh Viên vẫn chưa kịp đi.
Cậu ta "ăn bánh gato" ngập mặt, đành chịu: "Thôi được rồi, anh thắng. Đây chắc là chị dâu nhỉ? Em là Chu Kiến Minh, bạn nối váy của anh Xuyên đây ạ. Ôi, Hạ Diễm lớn tướng thế này rồi sao? Còn đây là con gái anh à? Cháu tên gì thế?" Cậu ta liếc nhìn Tô Đình rồi chào.
Tô Đình mỉm cười chào lại: "Chào cậu, tôi là Tô Đình."
Hạ Diễm cũng nhanh nhảu: "Cháu chào chú Chu ạ."
Hạ Đông Xuyên giới thiệu nốt: "Đây là Hạ Miểu."
"Cả nhà anh đúng là..." Chu Kiến Minh tặc lưỡi: "Ai cũng đẹp cả."
Hạ Đông Xuyên không hề khiêm tốn: "Quá khen, quá khen."
Thấy ông anh không biết khiêm tốn là gì, Chu Kiến Minh lườm một cái: "Thôi đừng khoe nữa, vào làm vài hiệp không?"
Hạ Đông Xuyên bảo: "Anh lâu rồi không chơi bóng, sợ tay nghề lục nghề rồi." Ở đơn vị cũng có sân bóng rổ, trước khi lấy vợ anh hay chơi với anh em trong doanh trại mỗi cuối tuần. Nhưng lấy vợ rồi anh thấy thời gian nghỉ phép quý báu lắm, chẳng nỡ phí hoài vào bóng bánh.
Nhưng câu nói đó lại đúng ý Chu Kiến Minh: "Càng tốt! Hồi trước chơi với anh em chưa bao giờ thắng nổi, nay mới có cơ hội phục thù đây. Chị dâu ơi, chị không phiền nếu anh Xuyên vào chơi với bọn em một lúc chứ ạ?"
"Không phiền đâu." Tô Đình cười tươi rói đáp. Dù không hiểu luật lắm nhưng hồi đi học cô cũng từng đi cổ vũ bóng rổ suốt mà. Ở ngoài đảo không có sân bóng nên cô chưa có dịp xem chồng chơi, nay có cơ hội tội gì bỏ lỡ.
