Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 419
Cập nhật lúc: 06/01/2026 09:01
Khi cuộc đại vận động nổ ra, trí thức bị chỉ trích, thanh niên phải xuống nông thôn, nhiều người thấy việc học chẳng còn tốt đẹp gì. Nhưng bà cô vẫn giữ vững quan điểm, muốn con học tập để đổi đời. Khổ nỗi thi đại học bị đình chỉ nhiều năm, muốn đi học phải có suất, mà chỗ dựa của bố Tô chỉ đủ để nhét con vào cấp ba chứ không đủ lực để xin suất đại học. Nếu có năng lực đó thì nguyên thân cũng chẳng phải dừng lại ở bằng trung học. Mấy năm nuôi con ăn học, bà cô phải nghe bao lời ra tiếng vào, người bảo bà quẩn trí, người bảo bà trèo cao, tóm lại đều cho rằng bà sai lầm. Bà vốn là người sĩ diện nên rất khổ tâm, đành phải muối mặt tìm đến anh trai một lần nữa.
Em gái ruột cầu khẩn cho đứa cháu trai duy nhất, bố Tô còn cách nào khác đâu? Ông đành hứa bừa rồi viết thư cho con gái và con rể nhờ giúp đỡ. Nhưng chỉ cách đó hai hàng, đoạn sau lại viết là nếu làm được thì làm, không được thì thôi, đừng quá gượng ép hay bận tâm đến bố mẹ. Tô Đình đọc mà thấy khó hiểu, sao đoạn trước bảo cố hết sức mà đoạn sau lại bảo lượng sức mà làm?
Lật sang mặt sau trang giấy, cô thấy một đoạn viết thêm của anh trai thứ hai. Hóa ra sau khi bà cô đi khỏi, bố mẹ Tô đã cãi nhau một trận vì việc này. Mẹ Tô vốn rất thương em chồng nên bao năm qua bố Tô giúp đỡ hai mẹ con bà, bà đều mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng giờ con gái bà vừa mới có cuộc sống ổn định, bà không muốn vì chuyện của nhà em chồng mà gây sứt mẻ tình cảm vợ chồng con gái. Vì thế thấy bố Tô hứa giúp ngay lập tức, bà rất giận. Sau khi cãi nhau, chẳng ai chịu nhường ai nên mới có lá thư mâu thuẫn như thế. Thư là do bố Tô bảo con trai viết, còn đoạn dặn dò sau là do mẹ Tô lén chồng bảo con thêm vào. Anh hai Tô kẹt ở giữa, không viết thì mẹ không vui, mà viết vào nhỡ bố biết được chắc chắn sẽ bị ăn đòn nát m.ô.n.g. Để tránh bị "lật xe" sau này, anh đã lén mở phong thư, viết thêm đoạn giải thích ngọn ngành ở cuối và khẩn khoản xin Tô Đình đừng nói cho bố biết.
Nhìn đoạn chữ viết tội nghiệp đó, Tô Đình không nhịn được mà bật cười. Hạ Đông Xuyên bên cạnh hỏi chuyện, cô liền đưa thư cho anh xem. Xem xong anh bảo: "Anh trai thứ hai của em cũng thú vị đấy chứ." Ba anh em nhà họ Tô vốn rất thân thiết. Anh cả hiền lành, anh hai tuy hay lười biếng, khôn vặt khiến bố Tô giận nhưng lại cực kỳ thương em gái. Thực ra với gia đình như vậy, nếu nguyên thân không tự mình "tìm đường c.h.ế.t" thì cuộc đời chắc chắn sẽ rất êm ấm. Nhưng đôi khi là vậy, đầu óc không thông thì chẳng ai cứu nổi.
Tô Đình cười hỏi: "Anh ấy tính thế đấy. Thế anh định thế nào? Có muốn giúp cậu em họ kia kiếm một suất không?"
Hạ Đông Xuyên đáp: "Chuyện suất đi lính thì tay anh không với tới tận quê được. Nhưng nếu quan hệ giữa em và nhà bà cô tốt, anh có thể liên hệ với bạn chiến đấu cũ đang công tác ở Hồ Tỉnh để tìm hiểu chính sách tuyển quân tại địa phương. Thường thì nếu lý lịch gia đình trong sạch, sức khỏe tốt thì trúng tuyển không khó, còn việc được phân về đơn vị nào thì anh không dám hứa chắc."
Theo ký ức của nguyên thân, bà cô đối xử với các cháu rất tốt, dù nghèo nhưng mỗi lần sang chơi đều mang quà bánh, còn chắt chiu vải vóc để may giày cho chúng. Dù trong đó có phần biết ơn vì được anh trai giúp đỡ, nhưng chắc chắn cũng có vài phần chân tình. Khổ nỗi nguyên thân hồi trước hay coi thường họ hàng nghèo nên quan hệ chỉ ở mức xã giao. Nếu bà cô muốn Hạ Đông Xuyên nhét con vào đơn vị béo bở thì Tô Đình chắc chắn sẽ không giúp, nhưng thư không hề đề cập đến chuyện đó. Cách giải quyết của Hạ Đông Xuyên tuy có dùng đến quan hệ nhưng không quá phức tạp, sau này trả nợ ân tình cũng dễ.
Tô Đình cân nhắc rồi hỏi: "Việc này có phiền anh quá không?"
"Chỉ là mấy cuộc điện thoại thôi mà, có gì đâu."
"Dạ, thế để em viết thư trả lời cho nhà biết tình hình. Nếu họ đồng ý thì sau này chắc phải nhờ anh một tay rồi."
Dù mục đích chính đến bưu điện là lấy hàng và gửi thư, nhưng vì thư từ tòa soạn gửi đến toàn dùng bao dứa to đùng, mang vác không tiện nên hai người xếp hàng gọi điện thoại trước. Xong xuôi, Tô Đình đưa giấy báo nhận hàng cho chồng đi lấy, còn mình ra quầy gửi thư. Khi cô vừa gửi xong thì nhân viên cũng vác một bao tải dứa ra. Bao tải trông không to lắm, chỉ cao hơn đầu gối người lớn một chút nhưng lại rất nặng. Anh nhân viên đặt bao tải xuống mà không nhịn được tò mò: "Hai người làm nghề gì thế? Sao thỉnh thoảng lại có kiện hàng lớn thế này gửi tới vậy?"
