Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 577
Cập nhật lúc: 09/01/2026 04:06
Nhưng những câu chuyện đó thường nhắc tới thì ai cũng biết, nhưng người đọc lại không nhiều đến thế, thậm chí có không ít độc giả là học sinh, bị thầy cô đề cử mới đi mua sách.
Nói cách khác, những câu chuyện đó đọc lên là có ngưỡng cửa, người đọc dù không cần quá nhiều học vấn thì ít nhất cũng phải có khả năng tĩnh tâm để xem hết một quyển sách.
Đừng cảm thấy xem xong một quyển sách là dễ dàng. Một người không có thói quen đọc sách rất khó để đọc trôi chảy hết một cuốn, càng đừng nói cuốn sách đó có cốt truyện nặng nề. Truyện tranh liên hoàn thập niên 70-80 có thể hot như vậy chính là vì có hình minh họa, xem rất nhẹ nhàng, không có rào cản gì, cho nên người xem truyện tranh không chỉ có người lớn mà còn có rất nhiều trẻ em choai choai.
Nếu Tô Đình vẽ câu chuyện quá nặng nề, người trưởng thành thì chưa nói, nhưng trẻ em choai choai khả năng cao sẽ không hứng thú, đến lúc đó nhiệt độ có thể không lên nổi.
Mà Tô Đình quyết định vẽ câu chuyện này chủ yếu là vì cô muốn mượn độ hot của truyện tranh để khiến mọi người coi trọng việc giáo d.ụ.c phòng chống bắt cóc.
Nghĩ như vậy có thể hơi tự đại, nhưng lại là biện pháp tốt nhất, nhanh nhất mà Tô Đình có thể nghĩ đến.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu cô muốn vẽ lại một câu chuyện nặng nề mới toanh, nhiệt độ không lên nổi, cuối cùng có khả năng không đạt được kết quả cô muốn.
Do đó, sau khi suy nghĩ cặn kẽ, Tô Đình quyết định "ké fame" nhiệt độ của series Tam Hỏa.
Câu chuyện mới đại khái cô cũng nghĩ kỹ rồi, liền viết về việc Tam Hỏa cùng mấy người bạn nhỏ trong đại viện hẹn nhau đi thám hiểm. Vốn dĩ nói tốt mặt trời xuống núi liền về nhà, kết quả bọn trẻ chơi hăng quá quên cả thời gian, đi mãi vào sâu trong khu thám hiểm, gặp phải bọn buôn người đang giao dịch.
Mới đầu, mấy đứa trẻ còn tưởng bọn buôn người là người tốt muốn tìm bọn nó hỏi đường. Kết quả còn chưa đi qua, liền nhìn thấy đứa trẻ bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân, vội vàng tìm chỗ trốn đi.
Bọn nó xem xong vụ giao dịch, sợ tới mức nơm nớp lo sợ. Nhìn thấy bọn buôn người chuẩn bị rời đi, đứa nào cũng thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Ai ngờ bọn buôn người đi được một đoạn lại vòng trở về.
Nhân vật chính Tam Hỏa sợ các bạn bị phát hiện, sau khi bàn bạc với các bạn, cậu bé vòng ra hướng ngược lại với vật che chắn, sau đó hét lên một tiếng thu hút sự chú ý của bọn buôn người.
Sau khi bọn buôn người bắt Tam Hỏa đi, mấy đứa trẻ khác khóc lóc rời khỏi khu thám hiểm, may mắn gặp được người tốt, đối phương đưa bọn nó đến Cục Công an.
Còn Tam Hỏa thì bị bọn buôn người đưa lên tàu hỏa, bọn chúng chuẩn bị bán cậu bé đến nơi khác...
Không sai, linh cảm của câu chuyện này thực tế xuất phát từ hai sự kiện: mấy đứa trẻ trong đại viện đi nhờ xe lên huyện bán phế liệu và chuyện gặp bọn buôn người trên đường về quê của cô.
Câu chuyện thực ra cũng rất kịch bản, tổng kết lại chính là nhân vật nhỏ đi nhầm vào lãnh địa của trùm cuối, xui xẻo bị cuốn vào sự kiện xấu, lâm vào khốn cảnh gian nan cầu sinh, cuối cùng dựa vào thông minh tài trí giải quyết trùm cuối, phá vỡ tập đoàn tội phạm, đạt được kết cục cả nhà đoàn tụ.
Nhưng kịch bản đồng nghĩa với đại chúng, người xem nhiều, mà đây cũng đúng là điều Tô Đình muốn. Cô chưa từng nghĩ tới muốn viết thứ gì cao siêu thâm ảo, cũng không nghĩ tới việc lưu danh sử sách, chỉ cần câu chuyện cô vẽ ra có người thích là đủ rồi.
Đương nhiên, nếu có thể cho người ta một ít cảnh báo thì càng tốt.
Bởi vì lúc này điện thoại có tổng đài viên chuyển tiếp, cho nên Tô Đình không tiện nói quá nhiều trong điện thoại, chỉ có thể cam đoan với Vương Tĩnh Phương là phong cách sẽ không thay đổi.
Nhưng có câu nói này của cô là đủ rồi. Trong lòng Vương Tĩnh Phương, cô vẫn luôn rất đáng tin cậy.
"Được, vậy em cứ vẽ theo ý mình đi," Vương Tĩnh Phương nhả ra xong liền hỏi chuyện mình quan tâm, "Truyện mới em định khi nào bắt đầu đăng?"
"Em sẽ cố gắng sớm một chút." Tô Đình nói, cô cũng muốn sớm ngày bắt đầu đăng.
Bởi vì Tô Đình từng "ngâm" bản thảo nghiêm trọng, Vương Tĩnh Phương không ít lần đau đầu vì chuyện giục bản thảo, nghe được lời này nước mắt suýt rơi xuống: "Có câu này của em là chị an tâm rồi. Em tranh thủ thời gian vẽ, chưa vẽ xong cũng có thể gửi bài tới đây, chúng ta vừa đăng vừa vẽ mà. Tiến độ câu chuyện cũng không cần sốt ruột, vẽ thành trường thiên đại luận, đăng ba bốn năm là tốt nhất."
