Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 587
Cập nhật lúc: 09/01/2026 05:01
Phía sau cũng không sao, dù sao khán đài là kiểu bậc thang, ngồi đâu tầm nhìn cũng tốt.
Vợ chồng Tô Đình đi cùng Mạnh Tú Trân, Hà Thúy Hà nên lúc chọn chỗ cũng ngồi cùng nhau. Bên tay trái cô là Hạ Đông Xuyên ôm Mạn Mạn, Mạnh, Hà hai người từ bên trái cô theo thứ tự ngồi sang.
Tuy rằng trước khi tới, hai người đều nói không hứng thú với diễn xuất, nhưng thật sự tới nơi lại tỏ ra rất hưng phấn, hỏi Tô Đình: "Bao lâu nữa thì bắt đầu diễn?"
Tô Đình giơ tay nhìn đồng hồ: "Hơn hai mươi phút nữa."
"Lâu thế cơ à?"
"Là chúng ta tới tương đối sớm."
Bọn họ tới đích xác là sớm. Sau khi ngồi xuống, các phụ huynh lục tục đi vào. Đến trước giờ diễn mười phút, hiệu trưởng mới dẫn mấy lãnh đạo xuất hiện.
Lãnh đạo tới xem diễn xuất không chỉ có bên bộ đội mà còn có người của Cục Giáo d.ụ.c huyện và Ủy ban Cách mạng, trận thế nhìn lớn hơn bên đảo Bình Xuyên.
Chất lượng tiết mục cũng tốt hơn không ít. Rốt cuộc trường tiểu học bên Thượng Hải đã làm hội diễn nhiều năm, học sinh có thể lên đài rất nhiều đứa có kinh nghiệm biểu diễn. Hơn nữa trường học tìm đoàn văn công thiếu nhi mượn trang phục diễn, người biểu diễn ăn mặc thống nhất, lại thêm ánh đèn chiếu vào, âm nhạc nổi lên, bầu không khí lập tức lên ngay.
Mở màn hội diễn là đại hợp xướng, sau đó là múa nhóm. Tiết mục võ thuật của nhóm Hạ Diễm xếp thứ ba.
Sáu đứa trẻ thống nhất mặc đồ luyện công màu trắng, xếp hình tam giác trên sân khấu. Âm nhạc vừa vang lên, bọn nó liền nhảy dựng lên, bày ra một tư thế thoạt nhìn rất có khí thế, sau đó hừ ha hừ ha mà luyện.
Đừng nói, âm nhạc phối với tiếng hô hừ ha nghe rất khí thế. Đương nhiên bọn nó đ.á.n.h cũng không tồi, động tác rất đều, nhìn cũng rất có lực, xem đến mức không ít người nhiệt huyết sôi trào, hận không thể cũng đi lên khoa tay múa chân hai cái.
Mạn Mạn là một trong những người nhiệt huyết sôi trào đó. Nhìn nhìn một hồi liền quơ chân múa tay lên, hai chân đá về phía trước, hai tay đong đưa.
Chỉ là cô bé khoa tay múa chân thì vui rồi, người ngồi phía trước lại gặp tai ương. Đầu tiên là lưng ghế bị đá đến loảng xoảng vang, sau đó đầu cũng bị đập trúng một cái.
Tuy rằng sức Mạn Mạn không lớn nhưng cũng đủ làm đối phương ngơ ngác, ôm đầu quay lại nhìn.
Tô Đình đang chăm chú nhìn sân khấu thấy vậy vội vàng xin lỗi đối phương, lại nói với Mạn Mạn: "Con xem thì ngồi xem cho đàng hoàng, không được động tay động chân, mau xin lỗi dì đi!"
Mạn Mạn biết gây họa, đầu gục xuống nói: "Dì ơi con xin lỗi ạ."
Người ngồi hàng trước cũng là vợ quân nhân trong đại viện. Tuy rằng với Tô Đình không tính là thân thiết nhưng có quen biết nhau. Hơn nữa bộ dáng Mạn Mạn xin lỗi nhìn đáng thương vô cùng, cái đ.á.n.h kia cũng không đau, cô ấy liền hòa nhã nói: "Không sao đâu, dì cũng rất thích tiết mục của anh con."
Nghe được anh trai được khen, trên mặt Mạn Mạn nở nụ cười, có qua có lại nói: "Mạn Mạn cũng rất thích dì nha!" Còn duỗi tay làm hình trái tim hướng về phía đối phương.
Cô vợ quân nhân hàng trước nháy mắt bị đ.á.n.h gục, che n.g.ự.c thật lòng thật dạ nói: "Dì cũng rất thích Mạn Mạn."
Vốn dĩ cô ấy cũng định làm lại hình trái tim, nhưng nhìn thấy Hạ Đông Xuyên ngồi phía sau Mạn Mạn, ngẫm lại vẫn là nhịn xuống. Tuy rằng cô biết mình làm trái tim hướng về đứa bé, nhưng người khác nhìn thấy lại chưa chắc sẽ nghĩ như vậy.
Chỉ là cuối cùng cô cũng không kiềm chế được tay ngứa, nhịn không được duỗi tay xoa xoa đầu Mạn Mạn.
Sợ kiểu tóc mới tết buổi sáng bị làm rối, Mạn Mạn vội vàng dùng tay che đầu. Chờ đối phương thu tay về, cô bé nhẹ nhàng sờ sờ hai cái lên đỉnh đầu, cảm giác tóc không rối mới thở phào nhẹ nhõm.
Haiz, quá được hoan nghênh cũng không tốt a ~
Tiết mục võ thuật bắt đầu trước, nhóm Hạ Diễm nấp sau cánh gà, muốn xem thử người nhà có đến không.
Nhưng khán giả quá đông, chỉ riêng học sinh và giáo viên đã mấy trăm người, cộng thêm phụ huynh đến xem, bên dưới chỗ ngồi đông nghịt toàn là người. Hơn nữa tiết mục trước đó vẫn chưa kết thúc, đèn trên sân khấu sáng hơn dưới khán đài, nhìn từ chỗ sáng ra chỗ tối rất khó tìm người.
Thế là chưa kịp tìm thấy người, bọn nhỏ đã phải vội vàng lên sân khấu.
