Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 612
Cập nhật lúc: 09/01/2026 08:10
Cho nên ý tưởng của Tô Đình tuy rất hay, nhưng với công việc của chị ấy thì không có tính tham khảo.
Chủ nhiệm Triệu nói: "Chị về sẽ cân nhắc thêm. Đúng rồi, 'Tam Hỏa phiêu lưu ký' đã xuất bản chưa? Khi nào có thể mua được?"
Tô Đình trả lời: "Sắp ra rồi ạ, thời gian phát hành chắc trong vòng hai tháng này, cụ thể ngày nào em cũng không rõ lắm."
Vì bộ truyện Tam Hỏa rất nổi tiếng nên câu chuyện thứ ba đã được ấn định xuất bản ngay từ đầu đợt đăng dài kỳ. Thời gian ấn định là trong vòng hai tháng sau khi kết thúc đăng báo.
"Tam Hỏa phiêu lưu ký" kết thúc vào đầu tháng 11, muộn nhất là đầu tháng 1 truyện tranh sẽ có mặt trên thị trường.
Hơn nữa lần xuất bản này, chẳng những nhuận b.út cao hơn mà số lượng in cũng vượt xa hai tập trước, bản in đầu tiên đã lên tới mười vạn bản, cộng cả hai tập thượng hạ là hai mươi vạn bản. Chỉ riêng tiền nhuận b.út từ lần xuất bản này đã có thể bằng tổng số tiền nhuận b.út cô nhận được trong mấy năm trước cộng lại.
"Lần này xuất bản chỉ có 'Tam Hỏa phiêu lưu ký' hay là gộp cả 'Lớp học nhỏ phòng chống bắt cóc' vào cùng?" Chủ nhiệm Triệu hỏi xong liền chủ động giải thích, "Là thế này, chị thấy đề tài bộ Tam Hỏa rất hay, lớp học nhỏ phổ cập kiến thức phòng chống bắt cóc cũng rất hữu ích. Nếu có thể ra cùng, lần sau ra thành phố chị muốn đề nghị với lãnh đạo Hội phụ nữ mua một ít truyện tranh phát xuống."
Tô Đình chợt hiểu, trả lời: "Sẽ ra cùng nhau, nhưng tách riêng. Phần đó in thành một cuốn sách nhỏ làm quà tặng kèm theo sách."
"Thế cũng hay." Chủ nhiệm Triệu nghĩ nghĩ nói, "Hôm nào ra thành phố, chị sẽ nhắc chuyện này với các chị ấy."
"Vâng ạ."
Vì mải nói chuyện, hai người xuống lầu rồi còn đứng lại trò chuyện thêm một lúc. Mạnh Tú Trân nhìn thấy từ cửa sổ, đợi hai người vừa tách ra liền vội vàng chạy ra hỏi: "Chủ nhiệm Triệu tìm em làm gì thế?"
"Làm công tác tư tưởng cho bọn em." Tô Đình thầm nghĩ, thực tế cuối cùng chỉ hỏi dự định sau này của họ thôi.
"Không thể nào? Chẳng phải bảo đối tượng Chủ nhiệm Triệu làm công tác tư tưởng đều là mấy đôi vợ chồng cãi nhau dữ dội sao?" Mạnh Tú Trân không tin lắm, "Em với đồng chí Hạ đâu có cãi nhau?"
"Không cãi, nhưng Chủ nhiệm Triệu tìm bọn em đúng là vì việc này."
Mạnh Tú Trân đầy mặt hoang mang: "Chẳng lẽ cái danh sách kia thật sự là do người khác bịa đặt?" Tuy khi nói với Tô Đình, chị luôn miệng nhấn mạnh là "chưa chắc thật", nhưng thực tế trong lòng chị tin cái danh sách đó sái cổ.
Tô Đình cố ý nương theo lời chị trêu chọc: "Xem ra tin tức của chị Mạnh cũng có lúc không chuẩn nhỉ."
"Cái này chỉ có thể chứng tỏ người nói tin này cho chị không đáng tin cậy." Mạnh Tú Trân trịnh trọng nói, chị kiên quyết không thừa nhận bản thân không đáng tin.
Tô Đình cười ha ha: "Vậy thì chị hiểu lầm người ta rồi."
"Hiểu lầm..." Mạnh Tú Trân lời vừa ra khỏi miệng mới phản ứng lại, hỏi, "Danh sách là thật à? Không đúng, nếu danh sách là thật, sao lại là Chủ nhiệm Triệu đến làm công tác tư tưởng cho các em? Chẳng lẽ vừa rồi em lừa chị?"
"Danh sách là thật, Chủ nhiệm Triệu cũng đúng là đến làm công tác tư tưởng cho bọn em," đi vào hành lang, đèn sáng lên, chú ý tới biểu cảm trên mặt Mạnh Tú Trân, Tô Đình vội vàng giơ tay, "Chị đừng đoán mò, giữa em và Đông Xuyên không có vấn đề gì, là Chủ nhiệm Triệu có việc khác tìm em nên chủ động nhận việc này thôi."
Mạnh Tú Trân thở phào nhẹ nhõm: "Chị đã bảo mà, chúng ta ở tầng trên tầng dưới, em và đồng chí Hạ cãi nhau sao chị lại không biết được."
"Cái đó chưa chắc đâu, nói không chừng bọn em cãi nhau tiếng nhỏ, chị không nghe thấy thì sao." Tô Đình vừa đi lên lầu vừa ngoái lại nói chuyện với Mạnh Tú Trân.
Mạnh Tú Trân đứng ở cửa nhà mình, cười ha hả nói: "Đang lúc nóng giận, ai quản tiếng nhỏ hay không? Trừ phi các người cãi nhau ở đầu giường."
Tô Đình suýt chút nữa trượt chân, bỏ lại một câu: "Không thèm nói chuyện với chị nữa." rồi rảo bước nhanh lên tầng hai.
Kết quả vừa vào cửa liền nghe thấy Hạ Đông Xuyên đang ngồi trong phòng khách hỏi: "Cái gì cãi nhau ở đầu giường?"
Tô Đình đi đến bàn trà, bưng cái ca tráng men lên uống nước lấy lại bình tĩnh: "Không có gì, anh nghe chị ấy nói linh tinh đấy!"
