Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 643
Cập nhật lúc: 09/01/2026 10:18
Nghe đến đây, Đoạn Hiểu Lan vội hỏi: "Giờ cậu có rảnh không?"
"Có chứ."
"Cậu đợi lát, mình xuống tìm cậu ngay." Nói xong, Đoạn Hiểu Lan quay người vào nhà, kể với Lục Tranh chuyện chợ đồ cũ mới nhập một lô đồ, "Em muốn đi hỏi Tô Đình xem có đồ mình cần không, nếu có, lát nữa bọn mình cũng đi chợ đồ cũ một chuyến nhé?"
Tuy trước mắt đối với họ, mua đồ nội thất không phải việc quan trọng nhất, nhưng xét kỹ thì những việc khác có thể từ từ làm, duy việc này không thể trì hoãn, dù sao qua cái thôn này thì chẳng còn cái quán này nữa.
Lục Tranh nghe xong liền nói: "Anh cũng xuống xem có gì cần giúp không." Rồi cùng Đoạn Hiểu Lan xuống lầu.
Xuống dưới, Lục Tranh giúp khuân đồ, còn Đoạn Hiểu Lan hỏi thăm Tô Đình về chuyện đồ đạc.
Tô Đình trí nhớ tốt, hơn nữa họ rời chợ đồ cũ chưa đến một tiếng, đồ còn lại có những gì cô đương nhiên nhớ rõ, kể lại rành mạch cho Đoạn Hiểu Lan nghe, rồi hỏi: "Giờ các cậu muốn đi chợ đồ cũ luôn à?"
"Bọn mình muốn đi một chuyến, sợ chậm chân đồ bị mua mất." Đoạn Hiểu Lan nói thật.
Tô Đình nói: "Đi một chuyến cũng tốt. Bác tài xế này lát nữa chắc phải quay về, đợi bác ấy xuống, mình hỏi giúp cậu xem bác ấy có thể cho các cậu đi nhờ một đoạn không."
"Cảm ơn cậu."
Tô Đình cười cười: "Không cần khách sáo, chúng ta là hàng xóm mà, hơn nữa đồng chí Lục cũng đang giúp bọn mình."
Khuân đồ là việc nặng nhọc, còn cô làm cũng chỉ là giúp nói một câu, có được hay không còn phải xem ý muốn cá nhân của bác tài.
Bác tài đương nhiên đồng ý. Vợ chồng Tô Đình là khách hàng lớn, mua đồ nội thất như mua rau. Đoạn Hiểu Lan ở cùng tòa nhà với họ, lại nhắm đến đồ nội thất, nói không chừng số đồ họ vừa chở về sáng nay có thể bán hết ngay lập tức.
Tuy nói họ đều có bát cơm sắt, đồ bán được hay không thì lương vẫn thế, nhưng buôn bán tốt thì lãnh đạo vui, lãnh đạo vui thì cấp dưới như họ dễ sống hơn.
Tóm lại, ông rất mong việc làm ăn của chợ đồ cũ phát đạt.
Thế là khi bác tài rời đi, Đoạn Hiểu Lan và Lục Tranh cũng đi theo.
Vợ chồng Tô Đình thì ở nhà lau chùi đồ đạc. Tuy nói đồ đều mới từ tay người bán chở về chợ đồ cũ, bề mặt trông rất sạch sẽ, nhưng đồ vừa khuân về dùng ngay cô cứ thấy lấn cấn trong lòng.
Nhưng đồ quả thực không bẩn, dù lau đi lau lại ba lần tốc độ cũng rất nhanh, mười mấy phút là xong.
Làm vệ sinh xong, Tô Đình và Hạ Đông Xuyên liền dẫn hai đứa nhỏ đến trường.
Tuy thời gian báo danh là ba ngày nhưng người bình thường sẽ không để đến ngày cuối cùng mới đi. Ngày đầu tiên sinh viên gần như đã đến đông đủ, sau đó sẽ tổ chức họp lớp.
Thời buổi này không có điện thoại di động, càng không có Wechat, QQ, có tin tức gì đều là truyền miệng.
Nếu ở ký túc xá trường, dù chậm một chút cũng sẽ nhận được tin, không lỡ việc. Nhưng Tô Đình không ở nội trú, hơn nữa hôm qua báo danh xong họ đã về luôn, đến giờ chỉ mới gặp cố vấn, bạn cùng lớp chưa quen ai, nếu có việc, người khác muốn thông báo cũng có thể không biết cô là ai.
Đương nhiên, kể cả quen bạn mới, giao tình chưa sâu cũng chưa chắc có người chịu đi xa tít mù để báo tin cho cô.
Tô Đình không định trông chờ vào người khác, lại sợ lỡ việc nên đành chịu khó chạy đến trường thêm hai chuyến trong mấy ngày này.
Vừa hay Đại học Phục Đán tuy danh tiếng không vang dội bằng hai trường đại học ở thủ đô, nhưng cũng là trường danh tiếng trong nước, thành lập từ đầu thời Dân quốc, lịch sử lâu đời, phong cảnh khuôn viên cũng rất đẹp. Hạ Đông Xuyên cũng muốn đưa con đi dạo trường một vòng.
Ừm, anh chủ yếu là đi ngắm cảnh, tiện thể cho hai đứa nhỏ cảm nhận bầu không khí đại học danh tiếng, sau này có mục tiêu phấn đấu, chứ không phải để lộ mặt trước bạn học của Tô Đình, tuyên bố chủ quyền đâu nhé.
……
Tuy ngày thứ hai người đến báo danh không đông bằng ngày đầu, nhưng điểm đón tân sinh viên ở cổng trường vẫn còn, thậm chí người phụ trách đón tiếp còn đông gấp đôi hôm qua. Người mới đến cơ bản đều là tân sinh viên, bất kể tuổi tác bao nhiêu, trông đều rất phấn chấn, tràn đầy sức sống.
Qua sự giới thiệu của Vương Trân, Tô Đình đã biết trong đó có ba người là bạn cùng lớp với mình, liền hỏi thăm họ: "Các cậu có biết lớp mình bao giờ họp lớp không?"
