Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 674
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:06
Điều này cũng liên quan đến việc cô che giấu không cho xem. Con người ai chẳng có tâm lý khoe khoang, nếu cô vẽ đẹp chắc chắn sẽ không giấu kỹ như thế, không chịu cho xem tám phần mười là vẽ xấu, sợ ngượng.
Người có EQ cao một chút đều hiểu, trong tình huống này nếu cứ đòi xem tranh chẳng khác nào làm khó người ta, tự nhiên sẽ kiềm chế lòng hiếu kỳ.
Nhưng cũng có người EQ thấp, biết rõ cô không thích cho xem vẫn sấn sổ chạy đến trước mặt hỏi: "Tối nào cậu cũng trốn xuống dưới viết viết vẽ vẽ cái gì thế? Còn giấu kỹ như vậy, không phải đang vẽ cái gì mờ ám không dám cho ai xem đấy chứ?"
Tô Đình đang nói chuyện với Mạn Mạn ngẩng đầu lên, nhìn Đinh Mai đứng giữa lối đi, vẻ mặt chân thành hỏi: "Xin hỏi nhà cậu ở biển à?"
Đinh Mai nghe vậy chẳng hiểu ra sao, ngơ ngác hỏi: "Không phải, cậu hỏi cái này làm gì?"
Tô Đình mỉm cười: "Nếu không ở biển thì cậu quản rộng thế làm gì?" (Câu này chơi chữ: quản khoan = quản rộng, khoan = rộng lớn như biển).
Tuy là giờ ra chơi nhưng giọng Đinh Mai vừa rồi rất to, các bạn khác trong lớp cảm thấy sắp có kịch hay, nhao nhao hạ thấp giọng nói chuyện, hoặc dỏng tai nghe lén, hoặc trắng trợn nhìn sang.
Cho nên giọng Tô Đình tuy không lớn nhưng cả lớp đều nghe thấy, ai nấy đều ngẩn ra rồi cười ồ lên.
Đinh Mai bị cười đến mất mặt, đỏ bừng mặt nói: "Tôi, tôi chỉ tò mò thôi, hỏi một câu không được à?"
"Không được." Tô Đình trả lời dứt khoát, đồng thời đưa ra lý do, "Vì tôi với cậu không thân."
Đinh Mai nghẹn họng: "Đều là bạn học cả, sao lại không thân?"
"Đều là bạn học thì thân à? Cậu dám nói cậu thân với tất cả các bạn trong lớp đến mức có thể hỏi chuyện riêng tư của người ta không?" Tô Đình sa sầm mặt mày, "Ngoài ra, tôi không cho rằng bạn bè quan hệ tốt với tôi lại ác ý suy diễn tôi vẽ thứ gì không dám cho ai xem. Cho nên cậu đừng bày ra vẻ mặt tủi thân đó với tôi, dù sao cũng là cậu kiếm chuyện trước, bạn học Đinh thấy đúng không?"
Đinh Mai đương nhiên thấy không đúng, nhưng cả lớp đều thấy có lý, nhao nhao lên tiếng: "Đúng đấy, Đinh Mai cậu chụp mũ người ta trước, giờ giả vờ đáng thương cái gì?"
"Bạn học Tô tự vẽ tranh, muốn cho ai xem thì cho, không muốn cho thì thôi, liên quan gì đến cậu?"
"Nhà cô ấy ở biển mà lị!"
Nghe các bạn bàn tán, Đinh Mai rốt cuộc không chịu nổi, ôm mặt chạy ra ngoài. Mã Yến thấy thế vội gọi một nữ sinh chơi thân với cô ta: "Cậu đuổi theo xem sao."
Chỉ là nữ sinh kia tuy bình thường quan hệ với Đinh Mai cũng được, nhưng tối nay thấy cô ta mất mặt như vậy, có chút không muốn thừa nhận là bạn, cứng họng nói: "Cậu ấy chạy thì kệ cậu ấy, lớn đùng rồi, làm sao mà xảy ra chuyện được."
Mã Yến lại không nghĩ thế: "Tối muộn thế này, nhỡ cậu ấy chạy ra khỏi trường thì sao?" Nói xong thấy đối phương không hé răng, bực bội nói, "Thôi, cậu không đi thì tớ đi." Nói với lớp phó tạm quyền Từ Huy một tiếng rồi đuổi theo ra khỏi lớp.
Mã Yến rời khỏi lớp, chuông vào học cũng vang lên, Từ Huy đứng dậy giữ trật tự, lớp học nhanh ch.óng yên tĩnh trở lại.
Mạn Mạn ghé vào tai Tô Đình, khẽ hỏi: "Mẹ ơi, tại sao cô kia lại khóc ạ?"
"Cãi không lại mẹ, tức phát khóc đấy."
Mạn Mạn "à à" gật gù: "Mẹ lợi hại thật!"
Vừa giơ ngón cái lên, Mạn Mạn vừa hồi tưởng lại những lời mẹ vừa nói, định bụng học thuộc hết. Lớp cô bé có một bạn nam rất đáng ghét, hay bắt nạt con gái. Lần sau cậu ta mà bắt nạt ai, cô bé sẽ cãi nhau với cậu ta, dùng hết lời mẹ dạy để chọc tức cậu ta phát khóc!
Hừ hừ, xem cậu ta sau này còn dám bắt nạt người khác không!
Mạn Mạn nghĩ trong lòng, miệng lẩm bẩm. Tô Đình chú ý thấy, dỏng tai nghe thì thấy con bé thì thầm: "Nhà cậu ở biển à? Kiếm chuyện trước thì ráng chịu..."
Tô Đình suýt sặc nước bọt, hạ giọng hỏi: "Con học mấy cái này làm gì?"
Mạn Mạn không giấu mẹ chuyện gì nên kể hết dự định trong lòng. Tô Đình nghe xong gượng cười khen ngợi: "Ý tưởng của con hay đấy, ha ha..."
Trong lòng lại nghĩ về nhà phải lấy bông gòn vo thành hai cục mang theo người, sau này cãi nhau với ai phải bịt tai con gái lại mới được!
Một tuần trôi qua, trong lớp liên tiếp truyền ra tin vui, có người qua vòng phỏng vấn hội sinh viên, có người vào được trạm phát thanh... Đương nhiên, có người vui thì cũng có người buồn. Như Đinh Mai, cái gì cũng đăng ký nhưng cái gì cũng trượt, mấy ngày liền ủ rũ cụp đuôi.
