Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 677
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:07
Đợi bầu xong cán bộ, cố vấn nói có thể về, Tô Đình bế Mạn Mạn lên đi thẳng ra ngoài, hoàn toàn không định ở lại tham gia bàn tán với các bạn.
Rảo bước ra khỏi trường, Tô Đình nhìn quanh, chẳng cần tìm kỹ đã thấy chiếc xe Jeep quân dụng đỗ bên đường, vội bế Mạn Mạn đi tới.
Trên xe Hạ Diễm đã đợi đến mệt nhoài, nằm nghiêng ở ghế sau. Hạ Đông Xuyên cũng nhắm mắt đang suy nghĩ chuyện gì đó, mãi đến khi tiếng gõ cửa sổ vang lên mới mở mắt quay đầu lại.
Nhìn thấy hai mẹ con, khóe môi anh nở nụ cười, đẩy cửa xe đón lấy Mạn Mạn từ tay Tô Đình, cười nói: "Sao con bé cũng ngủ rồi?"
"Chán quá mà." Tô Đình cúi đầu nhìn vào trong xe, "Tiểu Diễm cũng ngủ à?"
"Anh bảo nó ngủ ở nhà mà nó không chịu, cứ đòi đi theo, kết quả đợi một lúc là lăn ra ngủ."
Cũng như lần trước, hôm nay họ đến lúc hơn 8 giờ. Vì biết Tô Đình không tan học tiết tự học tối nên anh lái xe về nhà trước, 8 giờ 30 mới lái sang đây.
Trước khi đi Hạ Đông Xuyên bảo Hạ Diễm ở nhà đợi nhưng cậu bé không chịu, kết quả đến nơi đợi mất nửa tiếng.
Trong lúc đó vợ chồng Đoạn Hiểu Lan từ trường ra, thấy xe đỗ bên đường đoán là anh, qua nói lớp Tô Đình đang bầu cán bộ lớp, có thể ra muộn chút.
Nếu không đợi mãi không thấy các cô ra, chắc chắn anh đã vào tìm người rồi.
Hạ Đông Xuyên mở cửa sau, vỗ vỗ gọi Hạ Diễm dậy, bảo cậu bé dịch sang phải. Hạ Diễm ngủ mơ màng bị gọi dậy, mắt díp lại không mở nổi, đầu óc cũng chưa tỉnh táo, chưa phản ứng kịp tình hình, chỉ theo bản năng dịch sang phải.
Hạ Đông Xuyên đặt Mạn Mạn vào, đứng dậy hỏi: "Em ngồi trước hay ngồi sau?"
"Ngồi sau đi." Tô Đình sợ không ai giữ, xe chạy hai đứa nhỏ lăn xuống ghế mất.
Hạ Đông Xuyên "ừ" một tiếng, cúi người đẩy Hạ Diễm sang phải thêm chút nữa, lại dịch Mạn Mạn vào trong, mới đứng dậy nhường chỗ cho Tô Đình ngồi vào, đóng cửa xe rồi lên ghế lái.
Xe nổ máy, Hạ Diễm mới từ từ mở mắt, nhìn thấy cảnh vật ngoài cửa sổ thay đổi, mở miệng gọi: "Ba ơi..." Vừa gọi vừa quay đầu, thấy Tô Đình và Mạn Mạn, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên, "Mẹ ra lúc nào thế ạ?"
"Mới ra thôi," Tô Đình cười nói, "Con dịch vào trong chút đi."
Hạ Diễm gãi đầu: "Sao con không nhìn thấy nhỉ?"
"Con nhắm mắt thì nhìn thấy mới lạ đấy."
Hạ Diễm phản ứng lại, "à" một tiếng ngáp một cái, tay phải che miệng, tay trái đưa ra chọc má em gái: "Sao em cũng ngủ rồi?"
"Muộn quá mà."
Hạ Diễm gật gù, cậu bé cũng thấy muộn thật, tiếp tục nhéo má em gái.
Mạn Mạn đang ngủ say bị nhéo thấy phiền, cau mày giơ tay gạt tay anh trai ra, sau đó quay người ngủ tiếp. Hạ Diễm cười trộm, không buông tha lại đưa tay ra lần nữa, nhưng lần này chưa kịp chạm vào em thì nghe mẹ nói: "Mạn Mạn khóc thì con dỗ nhé."
Động tác của Hạ Diễm cứng lại. Làm anh, đương nhiên cậu biết tính khí khi ngủ dậy của Mạn Mạn.
Mỗi lần chưa ngủ đủ mà bị gọi dậy, cô bé đều khóc lóc ầm ĩ rất lâu, dỗ thế nào cũng không nín, huống chi như hôm nay vừa ngủ chưa bao lâu đã bị chọc tỉnh.
Chỉ nghĩ thôi Hạ Diễm đã thấy da đầu tê dại, thế là cậu bé thức thời thu tay về ngay.
Về đến nhà, Hạ Đông Xuyên bế Mạn Mạn về phòng, Tô Đình ra ban công xem ấm nước đang reo ù ù.
Nước do Hạ Đông Xuyên về đến nhà bắt đầu đun, đã hơn bốn mươi phút, nước trong ấm sôi sùng sục, hơi nước bốc lên tận trần nhà.
Tô Đình quay đầu hỏi: "Tiểu Diễm con có tắm không?"
"Có ạ!" Hạ Diễm to tiếng trả lời, cậu bé rất ưa sạch sẽ.
"Vậy con mau đi tìm quần áo đi."
Tô Đình xách ấm nước vào phòng tắm, tìm cái chậu dùng để tắm cho hai cha con, đổ nước sôi vào, pha thêm nước lạnh, xong xuôi đổ hết nước nóng còn lại vào một cái chậu sạch khác, để dành cho Hạ Diễm thêm nước giữa chừng.
Đợi Tô Đình xách ấm nước lạnh đã hứng đầy ra khỏi phòng tắm, Hạ Diễm cũng tìm xong quần áo, lao ra khỏi phòng chạy vào nhà tắm, đóng cửa lại bắt đầu cởi quần áo.
Tô Đình đặt ấm nước lên bếp than, tiện thể cúi người đếm số than tổ ong xếp dưới bệ đá.
"Đang đếm gì thế?"
Giọng nói bất ngờ vang lên làm Tô Đình giật mình, cô vỗ n.g.ự.c quay lại: "Sao anh đi không có tiếng động gì thế?"
"Dọa em chút chơi." Hạ Đông Xuyên cười xấu xa nói.
Tô Đình trừng anh một cái, tiếp tục đếm than.
