Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 682
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:08
"Con có thể không cần ngồi lên yên xe mà," Hạ Diễm nói rồi nhấc chân luồn qua khung tam giác dưới gióng ngang, hai chân tách ra đứng trên mặt đất, "Con đứng đạp xe, như thế không phải không cần lo không với tới bàn đạp sao?"
Cách thì là cách hay, nhưng rất cần kỹ thuật.
Tô Đình hỏi: "Con biết đi xe đạp à?"
Hỏi câu này xong Tô Đình cũng thấy buồn bực, chẳng lẽ trong lúc cô không biết, Hạ Diễm đã học đi xe đạp rồi?
Nhưng không đúng, thời buổi này bất kể ở nhà ai, xe đạp đều là tài sản lớn. Con cái trong nhà chưa học qua thì chưa chắc đã dám cho đụng vào, càng đừng nói đến con nhà người ta. Nhỡ đâu va quệt hỏng hóc, sau đó cãi cọ chắc chắn không dứt.
Hạ Diễm mượn xe đạp ở đâu ra?
Đang mải nghĩ thì Tô Đình nghe thấy Hạ Diễm tự tin nói: "Tuy bây giờ con chưa biết, nhưng con có thể học, con học chắc chắn nhanh!"
Tô Đình: "..."
Trong lúc nhất thời, Tô Đình không biết nên nói Hạ Diễm là "điếc không sợ s.ú.n.g" hay nên khen thằng bé có niềm tin vào bản thân.
Nhưng nó tin tưởng bản thân nó, chứ cô thì không. Vì thế Tô Đình mỉm cười nói: "Bỏ chân ra."
Hạ Diễm tưởng mẹ đồng ý cho mình học xe, hớn hở thu chân về, sau đó nhìn Tô Đình đón lấy ghi-đông từ tay mình, tiếp tục mỉm cười nói: "Trong vòng nửa năm, con không được đi chiếc xe này."
Mặt Hạ Diễm nháy mắt xị xuống, kêu rên: "Tại sao ạ?!!"
Tô Đình trả lời vô cùng hùng hồn: "Đây là xe mới, nhỡ trong quá trình con học xe mà làm nó sứt mẻ hỏng hóc, mẹ đau lòng c.h.ế.t mất thì sao?"
"Thế tại sao sau nửa năm lại được đi?"
"Sau nửa năm chắc cảm giác mới mẻ của mẹ cũng qua rồi, lúc ấy con học xe có ngã làm xe trầy xước mẹ cũng đỡ đau lòng."
Hơn nữa, tuy chiều cao của Hạ Diễm đang vào giai đoạn phát triển, nhưng nửa năm kiểu gì cũng cao thêm được một hai centimet. Người cao lên một chút, học xe cũng an toàn hơn.
Không phải Tô Đình không muốn kéo dài thời gian thêm chút nữa, mà là lòng kiên nhẫn của trẻ con có hạn. Thời gian kéo dài quá, Hạ Diễm có thể sẽ nhân lúc họ không để ý mà trộm lấy xe đi, như vậy nó ngã ở đâu chưa chắc đã có người biết. Nửa năm là khoảng thời gian không dài không ngắn, Hạ Diễm có lẽ nhịn được, đến lúc đó lại bảo Hạ Đông Xuyên trông chừng, chắc cũng không đến nỗi ngã quá đau.
Chỉ là điểm chú ý của Hạ Diễm không giống cô, cậu bé vẻ mặt khiếp sợ hỏi: "Con học xe bị ngã, không phải mẹ nên đau lòng cho con trước sao?"
"Mẹ đau lòng con mà!" Tô Đình thuận theo nói, "Nể tình mẹ đau lòng con, trước 16 tuổi đừng đụng vào xe đạp, con làm được không?"
Hạ Diễm im bặt.
Tô Đình nhún vai: "Thấy chưa, mẹ đau lòng con thì vô dụng, thế chẳng phải chỉ có thể đau lòng xe sao?"
Tuy đạo lý có hơi sai sai, nhưng Hạ Diễm đã bị thuyết phục, biểu tình giãy giụa nhìn chiếc xe đạp rồi nói: "Thôi được rồi, cuối năm con sẽ học."
Chẳng phải chỉ là nửa năm thôi sao, cậu chờ được!
Tuy trong thời gian ngắn không được cưỡi xe đạp, nhưng được sờ sờ cũng tốt. Hạ Diễm lại lần nữa chủ động đón lấy xe từ tay Tô Đình nói: "Để con giúp mẹ dắt vào."
Trong mắt Tô Đình, chỉ cần Hạ Diễm không leo lên cưỡi thì mọi chuyện đều dễ thương lượng. Cô vui vẻ buông tay, đi theo sau lưng con trai vào sân, Hạ Đông Xuyên cũng dắt Mạn Mạn đi theo.
Vì ngày mai Tô Đình muốn đi xe nên vào nhà xong, Hạ Diễm dựng thẳng xe ở phòng khách tầng một, khóa kỹ rồi lẽo đẽo theo sau m.ô.n.g bố mẹ lên lầu.
Về đến nhà, Hạ Đông Xuyên đặt hết đồ đạc mới mua lên bàn trà, không đợi Tô Đình khom lưng thu dọn liền nói: "Anh đi chợ đồ cũ một chuyến đây."
"Đi chợ đồ cũ làm gì?" Tô Đình thắc mắc hỏi, nhìn quanh phòng khách một vòng, nhà họ hiện tại đâu thiếu thứ gì?
Hạ Đông Xuyên nói: "Anh muốn kiếm ít gỗ về đóng cái ghế cho Mạn Mạn, lát nữa cố định vào ghế sau xe đạp."
Tô Đình vừa nghe liền thấy việc này rất cần thiết. Xe đạp bánh 28 có hai chỗ có thể ngồi, một là gióng ngang phía trước, hai là gác baga phía sau.
Nhưng ngồi gióng trước chẳng những thử thách khả năng giữ thăng bằng của người ngồi, nếu không rất dễ chúi đầu xuống, mà còn thử thách cả sức lực và kỹ thuật của người lái, nếu không giữ vững tay lái thì rất dễ ngã.
Với chiều cao của Mạn Mạn, ngồi lên đó e là hai chân còn chẳng với tới gióng tam giác bên dưới, khả năng thăng bằng coi như bằng không. Mà Tô Đình sức yếu, tay lái cũng bình thường, để Mạn Mạn ngồi trước, cô chắc chắn không giữ nổi ghi-đông.
