Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 685
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:09
Ngồi ở ghế sau, Mạn Mạn thấy bố mẹ mãi không nói gì, lên tiếng hỏi: "Mẹ, mẹ còn đạp xe không?"
"Đi chứ!"
Xe đã mua rồi, sao có thể không đi!
Còn về việc lên xe thế nào... Tô Đình quay đầu bảo Mạn Mạn: "Con xuống trước đi, mẹ tập quen rồi sẽ chở con."
"Mẹ cần bao lâu mới quen ạ?" Mạn Mạn khẽ hỏi.
Tô Đình ho nhẹ một tiếng: "Mẹ sẽ cố gắng quen trước sáng ngày mai."
Mạn Mạn: "... Thôi được ạ."
Hạ Đông Xuyên mở chốt cửa, bế Mạn Mạn từ ghế sau xuống. Tô Đình nắm lấy tay lái hít sâu một hơi: "Em thích ứng trước đã, sau đó sẽ tập lên xe theo cách anh bảo."
Hạ Đông Xuyên: "Được."
Tuy nói đã lâu không đụng đến xe đạp nhưng dù sao Tô Đình cũng có cơ bản, cô làm quen lại rất nhanh, lên xe thành công là có thể đi vòng vòng.
Nhưng cách lên xe mà Hạ Đông Xuyên đề xuất thì cô học không thuận lợi lắm, cứ chân chưa kịp vắt qua thì đã mất thăng bằng.
Cuối cùng vẫn là Hạ Đông Xuyên nghĩ ra cách, tách rời quá trình lên xe để tập. Tức là anh giữ xe cố định, để Tô Đình chuyên tập động tác giẫm lên bàn đạp và vắt chân qua gióng trước.
Cách này hơi ngốc nhưng rất hiệu quả, chưa đến một tiếng Tô Đình đã luyện thuần thục động tác này. Chỉ là nhấc chân quá nhiều lần, học đến lúc sau hai chân cô đều run rẩy.
Nhưng mệt cũng phải kiên trì, không tranh thủ lúc hôm nay có Hạ Đông Xuyên ở đây mà học cho xong cách lên xe, thì cả tuần tới cô sẽ phải tiếp tục đi bộ bằng hai chân.
Luyện thêm nửa tiếng nữa, cuối cùng Tô Đình cũng học được cách vừa lướt xe vừa bước lên bàn đạp để lên xe.
Học xong, Hạ Đông Xuyên lên lầu bế con gái xuống đặt vào ghế sau, bảo Tô Đình làm lại một lần hoàn chỉnh.
Lúc này đã hơn 9 giờ, Mạn Mạn chơi cả ngày sớm đã buồn ngủ rũ rượi, hai mắt díp lại, ngồi ở ghế sau nghi hoặc hỏi: "Mẹ ơi sao mẹ vẫn chưa quen thế ạ?"
"Sắp rồi." Tô Đình ho nhẹ hỏi, "Con ngồi vững chưa?"
Mạn Mạn ngáp một cái trả lời: "Vững rồi ạ."
Tô Đình ừ một tiếng, hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, một chân giẫm lên bàn đạp lấy đà, sau đó lên xe.
Có cơ sở từ trước, lần này cô làm một lần là được ngay. Trong lòng vui sướng không thôi, cô chở Mạn Mạn đi một vòng, lúc về không cho Hạ Đông Xuyên nhúng tay, tự mình gạt chân chống, xuống xe bế con gái xuống, cười híp mắt hỏi: "Sau này mẹ có thể đạp xe đưa con đi học rồi, con có vui không?"
Mạn Mạn buồn ngủ díu cả mắt nhưng vẫn ủng hộ trả lời: "Vui ạ."
Học xe đã khó, học xong nằm lên giường càng khó hơn.
Lúc mới về nhà Tô Đình còn chưa thấy gì, tắm rửa xong nằm xuống giường cô mới cảm thấy cả người như muốn rã ra từng mảnh.
Hạ Đông Xuyên thấy cô khó chịu quá, bảo cô nằm sấp xuống giường, anh ấn huyệt cho cô từ bắp chân lên đến thắt lưng. Lực đạo của anh không lớn nhưng Tô Đình toàn thân đau nhức, hai cái chân đặc biệt nghiêm trọng, bị ấn đau đến mức hừ hừ không thôi.
Vốn dĩ Hạ Đông Xuyên thấy cô mệt lả rồi nên không định làm gì, nhưng nghe tiếng cô rên rỉ mềm mại dính dính, anh thật sự rất khó kiểm soát phản ứng cơ thể, giọng nói cũng bất giác trầm xuống.
Tô Đình nghe giọng anh không đúng, cảnh giác quay đầu lại, liếc mắt cái là thấy ngay phản ứng của anh, vội vàng kéo chăn trùm kín người, xoay người nhấn mạnh: "Hôm nay em mệt muốn rã rời rồi!"
Nhìn vẻ đề phòng trên mặt cô, Hạ Đông Xuyên đen mặt: "Anh không định làm gì em cả."
"Thật không?"
Miệng hỏi vậy nhưng trên mặt Tô Đình viết rõ ba chữ to đùng: Em không tin!
Khóe miệng Hạ Đông Xuyên hơi giật giật, xoay người xuống giường: "Anh đi tắm."
Tô Đình cố ý nhắc nhở: "Tắm lâu một chút nhé." Nói xong cô ôm chăn cười trộm.
Vì mệt mỏi, cơn buồn ngủ ập đến với Tô Đình rất nhanh. Khi Hạ Đông Xuyên dội nước lạnh xong quay lại phòng, cô đã ngủ say bí tỉ.
Trên giường vẫn đắp chăn bông mùa đông, rất dày và ấm áp. Có lẽ thấy nóng quá nên cô thò hai cánh tay ra ngoài, một cái gác lên trán, một cái duỗi thẳng về phía đầu giường.
Hạ Đông Xuyên trở lại giường, việc đầu tiên là bỏ hai cánh tay của cô vào trong, nằm xuốngém lại góc chăn cho cô.
Nhắm mắt lại rồi, trong lòng anh vẫn đang nghĩ tuần sau qua đây có nên mang hai cái chăn mỏng hơn sang không, kẻo cô ngủ nóng quá lại đạp chăn.
