Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 746
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:22
Đạp một mạch vào sân số 67, dựng xe xong xuôi, Tô Đình lấy túi xách và thư từ giỏ xe ra, lục túi tìm chìa khóa mở cửa.
Vào nhà, cô tùy tiện đặt chìa khóa và túi lên tủ giày, vừa bóc thư vừa đi về phía ghế sofa phòng khách.
Khi cô ngồi xuống thì giấy viết thư cũng đã mở ra, cô ngước mắt lên đọc.
Bức thư không dài. Hai đoạn đầu là những lời hỏi thăm khách sáo và giục bản thảo theo thông lệ. Đoạn thứ ba mới vào vấn đề chính, đại ý có thể tóm tắt là:
Xưởng phim hoạt hình Thượng Hải muốn mua bản quyền bộ truyện "Tam Hỏa" để chuyển thể thành phim hoạt hình. Để tránh việc tìm đến trực tiếp quá đường đột nên họ liên hệ với nhà xuất bản để xin phương thức liên lạc của cô.
Nếu cô đồng ý bán bản quyền, có thể gọi điện cho Vương Tĩnh Phương để cô ấy chuyển số liên lạc cho xưởng phim, hoặc gọi trực tiếp cho nhân viên phụ trách của xưởng phim để bàn bạc.
Số liên lạc của nhân viên xưởng phim được đính kèm phía sau.
Vì quá sốc, đọc xong thư Tô Đình còn lật đi lật lại đọc thêm ba lần nữa mới xác nhận được: Người liên hệ với cô chính là Xưởng phim hoạt hình Thượng Hải.
Đây là "Hỗ Mỹ" (tên tắt của Xưởng phim hoạt hình Thượng Hải - Shanghai Animation Film Studio) đấy!
Tuổi thơ kiếp trước của cô gần như gắn liền với những bộ phim hoạt hình do Hỗ Mỹ sản xuất.
Tuy nguyên tác là hư cấu, thế giới này và thế giới kiếp trước của cô không hoàn toàn giống nhau, nhưng...
Trong lòng cô vẫn thấy sướng rơn!
Dù trong lòng rất kích động, nhưng Tô Đình không tùy tiện liên hệ với Vương Tĩnh Phương hay người của xưởng phim ngay, mà định bàn bạc với người nhà trước.
Vì thứ Bảy Hạ Đông Xuyên mới về, nên tối hôm đó Tô Đình nói chuyện này với Hạ Diễm trước.
Tháng 7 năm nay, Hạ Diễm tham gia kỳ thi vào cấp 3 (trung khảo). Trong giai đoạn cấp 2, thành tích của cậu luôn rất ổn định, thường xuyên đứng nhất, thi thoảng lơ là thì thành tích có d.a.o động nhưng kém nhất cũng lọt top 3.
Kỳ thi cấp 3 cậu phát huy đặc biệt tốt, điểm số cao hơn bình thường mười mấy điểm, đứng nhất toàn quận, xếp hạng trong thành phố cũng có số má, còn nhận được tiền thưởng của trường và quận.
Vì thành tích tốt nên khi lên cấp 3, các trường trọng điểm trong thành phố cậu muốn vào trường nào cũng được.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Hạ Diễm chọn trường cấp 3 trọng điểm trong quận, lý do là vì cậu không muốn ở nội trú chút nào.
Biết tiêu chuẩn chọn trường của Hạ Diễm là "có phải ở nội trú hay không", Tô Đình tỏ ý có thể mua một căn hộ gần trường cho cậu. Lúc đó Hạ Diễm nghe xong, trầm mặc hồi lâu rồi hỏi: "Nhà mình giàu thế ạ?"
Tuy mấy năm nay Tô Đình lục tục mua thêm mấy căn nhà, nhưng cô và Hạ Đông Xuyên đã bàn bạc quyết định chuyện này nên kín tiếng là chính, hai vợ chồng biết với nhau thôi, đến hai đứa con cũng không nói.
Không phải đề phòng chúng, mà là lo chúng biết xong sẽ nghiễm nhiên coi mình là "cá mặn" (kẻ lười biếng, không có chí tiến thủ) mà nằm hưởng thụ.
Mạn Mạn còn đang học mẫu giáo, bạn thân đều ở trường, có phải "cá mặn" hay không thì chưa nhìn ra được.
Còn Hạ Diễm thì ngày nào cũng muốn "bãi lạn" (buông xuôi, mặc kệ đời). Hiện tại cậu chịu nỗ lực hoàn toàn là vì có củ cà rốt "tốt nghiệp xong tìm được việc nhẹ nhàng" treo trước mặt. Nhưng dù vậy, cậu vẫn thường xuyên muốn trốn việc lười biếng, điểm này nhìn vào thành tích d.a.o động của cậu là thấy rõ.
Sau khi thi cấp 3 xong, ai cũng đến chúc mừng Tô Đình, khen Hạ Diễm thi tốt. Nhưng cô biết, nếu cậu chịu nỗ lực thì đừng nói nhất quận, nhất thành phố cậu cũng có thể đạt được.
Cậu có cái đầu thông minh, chỉ là không thích động não.
Tuy nhiên Tô Đình và Hạ Đông Xuyên không yêu cầu cao ở con, học xong đại học, tìm một công việc tàm tạm, tự nuôi sống bản thân là được, nên chưa từng nghĩ đến việc ép buộc cậu tiến xa hơn.
Đương nhiên, họ có thể "Phật hệ" (bình thản, không tranh đua) như vậy cũng không thoát khỏi liên quan đến việc Hạ Diễm dù có lười thì thành tích vẫn xuất sắc. Chứ nếu cậu không nỗ lực mà chỉ đứng bét lớp thì e là Tô Đình cũng sẽ bắt đầu "gà con" (ép con học hành) thôi.
Nhưng nhìn biểu hiện của Hạ Diễm mấy năm nay, Tô Đình thầm thấy may mắn vì không nói cho cậu biết trong nhà đã mua mấy căn nhà.
