Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 748
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:23
Hạ Diễm dắt xe vào trong, xoa bụng nói: "Hơi hơi ạ."
Tô Đình quay người vào phòng khách, kéo ngăn kéo tủ b.úp phê lấy ra mấy cái bánh trứng gà mua ở Cung Tiêu Xã ban ngày, đặt lên bàn trà hỏi: "Hôm nay có bài tập không?"
"Có ạ, nhưng con làm xong trong giờ tự học rồi." Hạ Diễm đắc ý nói xong, cầm một cái bánh trứng nhai hai miếng là hết, rồi đứng dậy đi rót nước, "Mạn Mạn ngủ rồi ạ?"
"Mới dỗ nó ngủ xong." Tô Đình gật đầu, nghiêng đầu nhìn Hạ Diễm.
Hạ Diễm đang uống nước ừng ực, ăn bánh ngấu nghiến, bị mẹ nhìn đến mức sởn gai ốc, giảm tốc độ ăn uống lại hỏi: "Mẹ, mẹ nhìn con như thế làm gì?"
"Hôm nay mẹ nhận được một bức thư."
"Thư gì ạ?" Hạ Diễm động não hỏi, "Có liên quan đến con?"
"Ừ."
"Liên quan gì ạ?" Hạ Diễm vừa hỏi vừa tiếp tục động não. Từ khi lên cấp 3 ngày nào cậu cũng hai điểm một đường (nhà - trường), ngoan vô cùng, chắc không gây rắc rối gì chứ!
Hai hôm trước đúng là có tẩn cho hai tên một trận, nhưng hai tên đó là côn đồ, chặn đường trấn lột học sinh ngoài cổng trường, cậu là thấy việc nghĩa hăng hái làm mà.
May mà hai tên đó chạy nhanh, không thì cậu chắc chắn lôi cổ đến đồn công an!
Cậu còn chưa tìm chúng tính sổ tiếp, không thể nào là chúng viết thư mách mẹ cậu chứ? Khoan nói đến hành vi này có phải "vừa ăn cướp vừa la làng" không, chúng chắc không biết cậu là ai chứ? Sao biết nhà cậu ở đâu?
Vốn dĩ Tô Đình chỉ định úp mở một chút, nhưng vừa nhìn biểu cảm vi tế trên mặt Hạ Diễm, cô biết ngay trong lòng cậu có tật, không vội nói tiếp mà đổi giọng hỏi: "Thành thật khai báo đi."
Hạ Diễm giả ngu: "Khai báo gì ạ?"
Tuy biểu cảm của cậu rất bình tĩnh, nhưng Tô Đình nhìn cậu lớn lên, sao có thể bị cậu qua mặt, cười khẩy nói: "Có gì khai nấy, thành khẩn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị đấy."
Hạ Diễm tuy thông minh nhưng dù sao cũng còn trẻ, còn non. Tô Đình nhìn ra cậu đang giả ngu, nhưng cậu lại không nhìn ra cô có thực sự biết bí mật của mình hay không. Nhất thời cậu chẳng nuốt nổi cái bánh trứng mềm mại nữa.
Tô Đình thấy cậu không hé răng, không lên tiếng ép hỏi, chỉ mỉm cười nhìn cậu với vẻ cao thâm khó lường.
Cuối cùng Hạ Diễm không chịu nổi áp lực khi đối mắt với mẹ, mím môi nói: "Hôm qua con có đ.á.n.h nhau với hai người."
Lần này Tô Đình ngẩn người thật sự.
Cô đoán Hạ Diễm có chuyện giấu trong lòng, nhưng không ngờ cậu lại "có tiền đồ" đến mức đ.á.n.h nhau ẩu đả!
Tô Đình nghiêm mặt: "Con đ.á.n.h người lúc nào? Tại sao đ.á.n.h người?"
"Con..." Hạ Diễm đang định mở miệng thì chợt nhận ra, "Mẹ nhận được thư không phải nói về chuyện này ạ?"
"Ừ, không phải."
"Thế là..."
Thấy cậu tò mò, Tô Đình quyết định thỏa mãn một chút, nói: "Liên quan đến truyện tranh, là chuyện tốt. Chúng ta nói chuyện con đ.á.n.h nhau trước, không có vấn đề gì mới nói đến chuyện kia, con thấy thế nào?"
Tuy giọng điệu Tô Đình rất bình thản nhưng Hạ Diễm nghe ra hàm ý bên trong: Hôm nay cậu mà không khai báo rõ ràng chuyện này thì cậu toi đời!
Rất hối hận.
Biết thế không liên quan cậu đã chẳng tự khai.
Hạ Diễm thở dài trong lòng, thành thật khai báo đầu đuôi sự việc một lần.
Sự việc rất đơn giản. Tối qua tan học về, cậu thấy hai thanh niên lêu lổng lôi một học sinh vào trong ngõ.
Vì hai tên đó ăn mặc kiểu lưu manh, mà học sinh bị lôi đi là bạn lớp bên cạnh, cậu từng gặp vài lần, biết đối phương tuy hơi lập dị nhưng nhìn chung vẫn là học sinh ngoan, nên cậu đi theo vào.
Vào đến nơi thấy đúng là bạn học đang bị trấn lột, cậu khóa xe xong liền xông lên.
Nghe đến đây Tô Đình ngắt lời: "Lúc đó con còn nhớ khóa xe cơ à?"
Hạ Diễm đương nhiên nói: "Đấy là xe đạp mà mẹ, nếu con không khóa, lúc đ.á.n.h nhau bị người ta lấy mất thì sao?" Dù tốc độ cậu có nhanh đến mấy cũng không dám đảm bảo đuổi kịp người đi xe đạp.
Cũng coi như có lý có chứng, logic rõ ràng.
Tô Đình hỏi tiếp: "Xông lên rồi sao nữa?"
"Thì con đ.á.n.h nhau với bọn họ thôi. Nhưng hai tên đó đ.á.n.h đ.ấ.m chán lắm, một đ.ấ.m của con cũng không đỡ nổi, đ.á.n.h chưa đầy ba phút chúng đã bỏ chạy tóe khói." Hạ Diễm nói, trong ánh mắt còn lộ ra vẻ chê bai.
Tô Đình mỉm cười: "Trong lòng con còn thấy tiếc nuối lắm đúng không?"
