Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 801
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:35
Hạ Diễm suy tư một lát nói: "Có ý tưởng rồi ạ, nhưng chưa cân nhắc kỹ. Sắp tới con định đi Hồng Kông một chuyến."
"Đi Hồng Kông?" Tô Đình ngạc nhiên.
Hạ Diễm gật đầu: "Lần này con về chủ yếu là để làm thủ tục đi Hồng Kông." Cậu là người nhà quân nhân, thủ tục đi Hồng Kông phức tạp hơn người thường.
Tô Đình suy nghĩ rất lâu rồi nói: "Đi ra ngoài mở mang tầm mắt là chuyện tốt. Con định đi bao lâu? Bao giờ đi?"
"Đi một vòng thôi ạ, đợi thủ tục xong là đi." Hạ Diễm cũng không chắc bao giờ xong thủ tục.
Mạn Mạn xen vào: "Anh lại đi nữa ạ?"
"Ừ."
"Thế con thi thì sao? Anh còn đưa con đi thi được không?"
Hạ Diễm khẳng định: "Được chứ, Mạn Mạn thi xong anh mới đi."
Mạn Mạn thở phào: "Thế thì em yên tâm rồi."
"Yên tâm cái gì? Chẳng lẽ anh con đưa đi thi là con có thể phát huy vượt mức bình thường, lọt vào top 5, lấy lại được tiền tiết kiệm à?" Tô Đình nói rồi nhớ ra, "Phải rồi, thời gian này con không được đưa Mạn Mạn đi tiệm tạp hóa, cũng không được mua đồ ăn vặt cho nó."
Hạ Diễm không biết chuyện Mạn Mạn ăn vụng kem, nhưng nghe mẹ nói xong nhìn sang em gái, thấy con bé chột dạ thì đoán ngay nó lại gây họa, do dự nói: "... Vâng ạ."
Câu trả lời thiếu dứt khoát của cậu khiến Tô Đình khó tin cậu có làm được không, bèn bổ sung: "Thời gian này Mạn Mạn con cũng tự giác chút đi. Hễ mẹ bắt được con lén ăn đồ ăn vặt anh mua thì đừng hòng lấy lại tiền tiết kiệm, tiền tiêu vặt cũng cắt đến cuối năm luôn."
Hạ Diễm đang định "dương phụng âm vi" (bề ngoài tuân theo, ngầm làm trái) nghe xong không nhịn được nuốt nước bọt, ném cho em gái ánh mắt đồng cảm.
Xem ra em gái chọc mẹ giận thật rồi!
Còn Mạn Mạn nhận được ánh mắt của anh trai thì càng muốn khóc không ra nước mắt. Biết thế này thà lúc ấy bị đ.á.n.h một trận còn hơn huhu...
Hạ Diễm về nhà chưa được hai ngày, các chị em trong đại viện đã bắt đầu dò hỏi.
Hôm nay Tô Đình đi mua thức ăn thì bị một người chặn lại, hỏi tại sao đã là thứ Hai rồi mà Hạ Diễm vẫn chưa đi làm. Biết con trai sẽ ở nhà một thời gian, Tô Đình không giấu giếm, kể chuyện cậu đã nghỉ việc và định đi buôn bán.
Trong số những người đang mua rau lúc đó, có một người trước đây từng chê bai đơn vị nhà nước tuy tốt nhưng thu nhập thấp, nay nghe Tô Đình nói vậy liền đổi giọng ngay. Bà ta bảo Hạ Diễm quá bốc đồng, buôn bán đâu phải ai cũng làm được, bao nhiêu người khởi nghiệp không thành mất cả chì lẫn chài, Tô Đình làm mẹ thì nên khuyên con.
Nghe những lời này, Tô Đình không nhịn được cười, đáp: "Không sao đâu chị, dù sao năm ngoái cháu nó làm ăn với bạn cũng kiếm được một khoản, lần này có thất bại, mất sạch vốn liếng cũng chẳng sao."
Chuyện năm ngoái Hạ Diễm hùn vốn làm ăn với bạn, người trong đại viện đều nghe nói, nhưng đa số nghĩ trẻ con tập tành thì làm gì có chuyện lớn, kiếm được bao nhiêu đâu, nên chẳng ai buồn hỏi kỹ là lãi hay lỗ.
Nhưng nghe ý tứ của Tô Đình, có vẻ là lãi, mà còn lãi không ít. Mọi người không khỏi tò mò: "Năm ngoái Hạ Diễm kiếm được bao nhiêu thế?"
Tô Đình cười ha hả: "Cũng không nhiều lắm, tầm hai căn hộ ở Thượng Hải thôi."
"Hai căn hộ ở Thượng Hải" là một khái niệm khá chung chung, vì tùy vị trí, tùy diện tích mà giá cả khác nhau. Biệt thự cổ trung tâm thành phố thì cả vạn đồng, còn nhà tập thể cũ vị trí không đẹp, diện tích nhỏ thì hơn nghìn là mua được.
Nhưng tâm lý chung là kiếm được tiền thì hay nói vống lên. Nếu Hạ Diễm kiếm được cả vạn, Tô Đình chắc chắn sẽ khoe là hai căn biệt thự. Chỉ nói "hai căn hộ", mọi người đoán chắc cậu kiếm được tầm hai ba nghìn.
Hai ba nghìn cũng không phải ít! Năm ngoái Hạ Diễm còn chưa tốt nghiệp đâu. Nếu con nhà họ ở tuổi đó mà kiếm được ngần ấy tiền, tối nằm mơ họ cũng cười tỉnh.
Thấy mọi người xúm vào khen Hạ Diễm giỏi kiếm tiền, người vừa nói lời gàn dở kia không nhịn được, nói: "Với dân buôn bán thì mấy nghìn bạc chẳng bõ bèn gì, vốn liếng giai đoạn đầu chưa chắc đã đủ, lỗ một cái là chẳng trụ được bao lâu. Với lại, năm ngoái Hạ Diễm kiếm được là nhờ làm chung với bạn, chẳng lẽ lần này bạn nó cũng nghỉ việc đi làm cùng?"
"Không có."
"Đấy, năm ngoái làm chung thì có lãi, năm nay đơn thương độc mã chưa chắc đã ăn thua. Hơn nữa không phải nó định khởi nghiệp sao? Sao cứ ru rú ở nhà suốt ngày thế? Hay là tiêu hết tiền rồi?"
