Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 819
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:38
Hạ Diễm há hốc mồm: "Năm... năm căn hộ?"
Tuy rất động lòng, nhưng Hạ Diễm không cho rằng số tiền và nhà này mình nên nhận.
Thứ nhất, tuy cậu là nguyên mẫu của Tam Hỏa nhưng người vất vả vẽ truyện tranh là mẹ cậu. Hồi nhỏ mỗi tháng được nhận 10 đồng tiền tiêu vặt cậu đã rất thỏa mãn, chưa từng coi lời hứa chia đôi là thật.
Thứ hai, bộ Tam Hỏa dù có hot đến đâu, tái bản nhiều lần thế nào, một cuốn truyện tranh cũng chỉ có giá hơn hai hào, thu nhập dù cao cũng không thể lên tới 25 vạn. Có được nhiều tiền và nhà thế này hoàn toàn là do mẹ cậu có mắt nhìn, biết đầu tư mua nhà.
Hạ Diễm nghĩ sao nói vậy.
Nhưng suy nghĩ của Tô Đình khác cậu: "Lúc đó mẹ nói chia đôi là thật, không nói đùa. Chỉ là trước kia con còn nhỏ, sợ con không quản lý được số tiền lớn nên mỗi tháng mới đưa con mười đồng. Vốn định số còn lại đợi con thành niên sẽ đưa cả, nhưng chỗ tiền đó mẹ đem đi mua nhà hết rồi, hơn nữa..."
Hơn nữa Hạ Diễm một lòng muốn làm "cá mặn", sợ cậu biết nhà có tiền sẽ yên tâm nằm ườn ra, vả lại nhà cửa không dễ chia, nên Tô Đình không nói những chuyện này với Hạ Diễm.
Mấy năm nay công ty của cậu phát triển khá tốt, dưới trướng quản lý cả trăm người. Giờ chuyển nhà cho cậu, dù là vì sinh kế của những người đó, cậu cũng không thể tùy tiện bỏ bê sự nghiệp.
Nghĩ đến đây Tô Đình nói: "Thôi, mấy tháng này con tranh thủ về một chuyến đi. Ngoài mấy căn giải tỏa đợt này, trong tay mẹ còn một số căn nữa, phần của con mẹ sang tên luôn một thể."
Một số...
Hạ Diễm cảm thấy mình nghe mà ong cả đầu. Mẹ cậu rốt cuộc đã mua bao nhiêu nhà mà phải dùng từ "một số" làm lượng từ? Đến lời từ chối dường như cũng trở nên khó khăn: "Mẹ, thật sự không cần đâu..."
"Con không cần thì mẹ cần." Tô Đình ngắt lời Hạ Diễm, "Đứng tên nhiều nhà quá mẹ quản lý cũng phiền, chuyển phần của con cho con, sau này muốn thuê hay bán con tự lo liệu."
Hạ Diễm bị sự giàu có của mẹ làm cho choáng váng, không nhịn được nuốt nước bọt: "Mẹ..."
Tô Đình chốt hạ: "Cứ quyết định thế nhé, có thời gian con về một chuyến, chúng ta sang tên nhà đất. Yên tâm, mẹ chia cho con đều là nhà mua bằng tiền nhuận b.út bộ Tam Hỏa, những căn mua bằng tiền nhuận b.út khác, con có muốn mẹ cũng không chia đâu, mẹ tính toán sòng phẳng lắm."
Kết thúc cuộc gọi, Hạ Diễm ngồi thừ người ra hồi lâu mới hoàn hồn, sắp xếp lại được vài việc.
Đầu tiên, nhà họ rất giàu. Ừm, chủ yếu là mẹ cậu cực kỳ giỏi kiếm tiền.
Tiếp theo, nhà họ có rất nhiều nhà. Ừm, mấy năm nay sở thích duy nhất của mẹ cậu là mua nhà.
Cuối cùng, mẹ cậu dùng tiền nhuận b.út bộ Tam Hỏa mua rất nhiều nhà, và muốn chia cho cậu một nửa. Vì thế giấc mơ thời niên thiếu "nằm không thu tiền thuê nhà" của cậu đã thành hiện thực.
Vậy vấn đề đặt ra là, giờ cậu nên đóng cửa công ty về Thượng Hải làm "phú nhị đại" (cậu ấm cô chiêu), hay ở lại Thâm Quyến tiếp tục cuộc sống phấn đấu không ngừng nghỉ?
Lựa chọn đầu tiên: nằm hưởng thụ thu tiền thuê nhà, vui vẻ thoải mái. Dù không thể đại phú đại quý nhưng nửa đời sau chắc chắn cơm áo không lo, chỉ là trông hơi... phế.
Lựa chọn thứ hai: bề ngoài thì hào nhoáng, dưới trướng quản lý cả trăm người, công ty mỗi tháng thu về cả triệu tệ, nhưng nghiên cứu phát triển (R&D) là cái động không đáy. Mấy năm nay ngày nào mở mắt ra cậu cũng lo tiền. Hơn nữa chuyện nghiên cứu đâu phải cứ đổ tiền vào là ra thành quả, khả năng lớn hơn là mất trắng.
Vì vậy hai năm nay mỗi bước cậu đi thực chất đều như đi trên dây, sơ sẩy một chút là tan xương nát thịt.
Nhưng bỏ cái sau chọn cái trước?
Nghiêm túc suy nghĩ, Hạ Diễm mới phát hiện mình không cam lòng. Dù con đường thứ hai gập ghềnh khó đi, cậu vẫn không muốn quay đầu.
Mười mấy tuổi cậu nghĩ đến chuyện nằm yên hưởng thụ, nhưng hai mươi mấy tuổi cậu lại muốn phấn đấu thêm lần nữa.
...
Tuy ba nhà không rêu rao nhưng chuyện giải tỏa đền bù không giấu được ai. Chưa đầy ba ngày, những người khác trong đại viện đã nghe phong thanh, tới tấp đến hỏi thăm họ được bao nhiêu tiền.
Về mặt này, ba nhà đã sớm thống nhất ý kiến, chỉ nói nhà nhỏ, không được bao nhiêu tiền. Còn "không bao nhiêu" là bao nhiêu thì họ kiên quyết không nói.
