Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 833
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:41
Lớp học thêm của cô ấy tuyển sinh học sinh tiểu học và trung học, giáo viên đều có bằng đại học, cả sinh viên và người đã tốt nghiệp. Tuy trường của giáo viên đều không tệ nhưng so với Đại học Bắc Kinh (nơi Mạn Mạn học) thì chắc chắn không bằng. Mạn Mạn mà đến nghe giảng thật, ai dạy ai còn chưa biết đâu.
Nhắc đến chuyện này Mã Yến nhớ ra: "Bao giờ Mạn Mạn khai giảng?"
Tô Đình trả lời: "Tháng 9, nhưng nó đi từ hôm kia rồi, muốn sang sớm chuẩn bị."
Mã Yến không khỏi cảm thán: "Thời gian trôi nhanh thật. Hồi mới gặp Mạn Mạn con bé còn bé xíu, chớp mắt cái đã tốt nghiệp đại học đi du học rồi. Phải rồi, Hạ Diễm đâu? Cậu ấy định phát triển ở Thâm Quyến luôn à?"
Tô Đình lắc đầu: "Nó định chuyển trụ sở công ty về Thượng Hải."
"Nó ở Thâm Quyến đang phát triển tốt mà? Sao tự nhiên chuyển về Thượng Hải?"
"Quy mô công ty lớn rồi, chỗ cũ không đủ làm việc. Vừa khéo mấy năm trước nó mua được mảnh đất ở Phố Đông, định xây tòa nhà văn phòng."
"Hạ Diễm có đất ở Phố Đông á?" Mã Yến kinh ngạc, không nhịn được hỏi, "Nó tốt nghiệp xong chẳng phải ở Thâm Quyến suốt sao? Sao lại nghĩ đến chuyện mua đất ở Phố Đông?"
"Nó bảo có lần đi bàn hợp tác, nghe nói có buổi đấu giá đất nên đi hóng hớt, nhất thời nóng đầu nên mua một mảnh."
Mã Yến vẻ mặt dấu chấm hỏi: "Thế cũng được á?"
Tô Đình cũng thấy không được. Thứ nhất, đấu giá đất của chính phủ không phải ai cũng vào được. Thứ hai, giá đất không rẻ, với tính cách Hạ Diễm, không thể nào vì nóng đầu mà bỏ mấy chục vạn ra mua đất.
Huống chi mảnh đất cậu mua diện tích không nhỏ, ít nhất xây được hai tòa nhà, vị trí lại cực đẹp, bên cạnh chính là trung tâm tài chính nổi tiếng mấy chục năm sau.
Tô Đình cảm thấy rất có khả năng Hạ Diễm đã sớm có ý định chuyển công ty về Thượng Hải nên mới mua mảnh đất đó, nếu không cậu hoàn toàn có thể mua đất xây nhà ở Thâm Quyến.
Nhưng cậu kiên quyết không thừa nhận, Tô Đình đành phải giả vờ tin lời nói dối của cậu, và nói với Mã Yến y như vậy: "Nó bảo thế đấy."
Mã Yến: "... Được rồi."
Khó khăn lắm mới tiêu hóa xong tin này, Mã Yến nói: "Chuyển về cũng tốt, gần nhà. Phải rồi, giờ cậu ấy cũng coi như sự nghiệp thành công, chuyện hôn nhân đại sự có manh mối gì chưa?"
"Chưa."
"Hôn nhân đại sự chưa có tin tức, thế người yêu thì sao?"
"Cũng không nốt."
Mã Yến ngạc nhiên: "Cậu ấy năm nay 30 rồi nhỉ? Cậu không sốt ruột à? Không định giục cậu ấy sao?"
"Nó còn sốt ruột hơn tớ, chẳng cần tớ giục."
Mã Yến càng ngạc nhiên hơn: "Cậu ấy sốt ruột mà sao vẫn chưa tìm được đối tượng? Điều kiện như cậu ấy chắc không khó tìm chứ!"
Phải biết Hạ Diễm không chỉ sự nghiệp thành công, dáng người cũng rất chuẩn, cao 1m86, vai rộng eo thon, chân dài thẳng tắp, mặc gì cũng đẹp.
Cậu còn kiên trì tập luyện, không tập không được, Tết về nhà là bị bố huấn luyện, béo lên là bị công kích bằng lời nói ngay, sáu múi cơ bụng phải giữ gìn cẩn thận!
Tướng mạo thì khỏi bàn, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ xấu. Nếu không phải thời này chưa có khái niệm "hot boy trường học" (giáo thảo), thì danh hiệu này chắc chắn dính c.h.ặ.t trên đầu cậu suốt thời đi học.
Hạ Diễm còn rất điệu đà, luôn chú trọng hình tượng, lúc nào cũng chải chuốt gọn gàng sạch sẽ.
Chàng trai trẻ trung như vậy, kể cả không có tiền cũng khối cô thích, huống chi cậu còn tuổi trẻ tài cao, không có thói hư tật xấu.
Vì thế Mã Yến rất không hiểu tại sao Hạ Diễm lại không tìm được đối tượng?
Thực ra nguyên nhân rất đơn giản: Hạ Diễm sốt ruột tìm đối tượng, nhưng đồng thời cậu cũng rất kén chọn.
Hơn nữa cái sự kén chọn của Hạ Diễm không giống người ta đặt yêu cầu cao ch.ót vót. Cậu không có yêu cầu gì với nửa kia, lần nào hỏi cũng chỉ một câu: "Tàm tạm là được, tùy duyên."
Nhưng mấy năm nay, từ chỗ ông bà nội Hạ Diễm ở khu nghỉ dưỡng cán bộ hưu trí, đến hàng xóm trong đại viện giới thiệu cho cậu không dưới một trăm cũng đến năm mươi cô gái. Cao thấp béo gầy, dịu dàng mạnh mẽ, cởi mở quyến rũ, kiểu gì cũng có, nhưng chẳng cô nào thành.
Lúc đi xem mắt Hạ Diễm cũng tích cực lắm, chỉ là gặp xong cậu luôn bảo thiếu chút cảm giác. Nhưng hỏi cảm giác gì thì cậu lại không nói được.
