Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 853
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:44
Mười mấy tuổi anh đã ra đời lăn lộn, khi đó anh tuy cao nhưng người lại rất gầy, trông rất dễ bị bắt nạt. Tuy nhiên, anh đ.á.n.h nhau rất liều mạng, cũng không sợ bị thương, dần dần rất ít người dám chọc vào anh.
Cũng chính trong quá trình đó, anh dần hiểu ra tầm quan trọng của vũ lực. Sau khi có tiền, anh lập tức thuê một võ sư Taekwondo. Mấy năm nay tuy công việc bận rộn, nhưng mỗi tuần hai buổi đối luyện anh chưa bao giờ bỏ lỡ.
Hơn nữa anh nghĩ, nếu bố đã hỏi như vậy, thì rất có thể ở thế giới này anh cũng có luyện võ, bèn gật đầu nói: "Vâng ạ."
"Hai bố con mình so vài chiêu nhé?" Hạ Đông Xuyên lại hỏi.
"Bây giờ ạ?"
"Ừ, ngay bây giờ, tìm một chỗ nào đó."
Hạ Đông Xuyên nói xong liền dẫn Hạ Diễm đi vòng vèo đến tận cùng phía sau đại viện. Ở đó có một bãi đất trống, ngày thường rất ít người qua lại, cực kỳ yên tĩnh.
Đến nơi, không đợi Hạ Diễm mở miệng, thân hình Hạ Đông Xuyên đã di chuyển. Tuy nhiên tốc độ của ông không nhanh, chừa cho Hạ Diễm cơ hội đỡ đòn và kéo giãn khoảng cách.
Nhìn thấy thân pháp của anh, Hạ Đông Xuyên cười nói: "Khá đấy." Nói xong lại tiếp tục tấn công.
Hạ Diễm biết bố mình thân thủ rất tốt, nhưng tốt đến mức nào thì anh không rõ lắm, rốt cuộc khi bố qua đời anh còn rất nhỏ.
Còn anh tuy mới bắt đầu học Taekwondo, nhưng võ sư đã khen anh có năng khiếu. Đến hiện tại, đối với thanh niên trai tráng bình thường, anh chấp hai mươi người cũng không thành vấn đề. Cho nên lúc mới bắt đầu so chiêu, anh giữ lại ba phần sức lực, sợ làm bố bị thương.
Nhưng rất nhanh Hạ Diễm phát hiện ra mình đã lo xa. Thân thủ của bố anh tốt hơn anh tưởng nhiều, ít nhất là có thể áp đảo anh hoàn toàn. Dù đã dùng hết toàn lực, anh vẫn không thể chống đỡ nổi thế công của bố, bắt đầu liên tiếp bại lui.
Khoảng mười phút sau, hai cánh tay Hạ Diễm bị khóa c.h.ặ.t sau lưng. Tuy anh không chịu thua, nỗ lực vùng vẫy, nhưng còn chưa kịp thoát ra thì giọng nói của bố đã vang lên bên tai: "Cậu là ai?"
Thân thể Hạ Diễm cứng đờ, động tác giãy giụa đột ngột dừng lại.
Sau một hồi im lặng, Hạ Diễm quyết định giả ngốc: "Bố, bố đang nói gì thế? Con nghe không hiểu."
Nhưng Hạ Đông Xuyên đâu dễ bị lừa như vậy, ông trầm giọng hỏi: "Biết cậu lộ tẩy ở chỗ nào không?"
Hạ Diễm muốn biết, nhưng lại biết mình không thể hỏi, bèn c.ắ.n c.h.ặ.t răng im lặng không nói. Hạ Đông Xuyên đợi nửa phút, không thấy anh mở miệng bèn tự nói tiếp: "Thứ nhất, Tam Hỏa là tên gọi ở nhà của con trai tôi, nhưng bình thường tôi không gọi như vậy. Nếu cậu là nó, khi nghe tôi gọi thế sẽ lập tức đáp lại, đồng thời biểu lộ sự thắc mắc."
Còn Hạ Diễm thì lại tưởng ông gọi người khác, phản ứng đầu tiên là ngẩng đầu nhìn quanh, không thấy ai mới chần chừ đáp lại.
"Thứ hai, con trai tôi tính tình lười biếng, không có tôi giám sát, nó cùng lắm chỉ kiên trì chạy bộ mỗi ngày thôi." Chỉ thế thôi mà cũng là vì sợ béo nên mới cố gắng duy trì.
Hạ Diễm cứ tưởng mình đã chọn câu trả lời cẩn trọng và hợp lý nhất, không ngờ đó lại chính là đáp án sai lầm.
"Thứ ba, con trai tôi tám tuổi đã cùng tôi luyện võ, từng chiêu từng thức của nó đều do tôi dạy, còn cậu học là Taekwondo phải không?"
Thực ra lúc nãy khi so chiêu, Hạ Diễm đã cố tình che giấu, không dùng quá nhiều chiêu thức Taekwondo để chừa đường lui giải thích cho mình. Nhưng Hạ Đông Xuyên là ai chứ? Chỉ cần qua lại vài chiêu là ông đã nhìn ra sở trường của anh là gì.
Mà Hạ Diễm - một kẻ luôn muốn nằm ườn ra đó - hiển nhiên không thể nào ngầm bỏ công khổ luyện môn võ khác được.
"Thứ tư," giọng Hạ Đông Xuyên trầm xuống, "Con trai tôi, tuyệt đối sẽ không dùng ánh mắt hung ác như vậy để nhìn mẹ nó."
Tuy rằng trong mắt nhiều người ở đại viện, Hạ Đông Xuyên là người chăm lo cho gia đình, còn Tô Đình tính tình lười biếng, ngay cả việc nhà cũng chẳng làm mấy, nhưng ông biết rõ sự hy sinh của mình cho gia đình không nhiều bằng Tô Đình.
Đặc biệt là những năm Tô Đình đi học, hai anh em vẫn luôn do cô chăm sóc, cho nên tình cảm của hai đứa nhỏ đối với cô cũng sâu đậm hơn.
Vì vậy, khoảnh khắc Hạ Đông Xuyên nhìn rõ Hạ Diễm quay người nhìn Tô Đình, trong ánh mắt toát ra sự căm hận và hung ác, ông liền biết đây không phải là con trai mình.
