Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 114: Món Ngon Vực Dậy Tinh Thần
Cập nhật lúc: 07/04/2026 09:50
"Ực" một cái thật lớn.
Dòng nước quả chua chua ngọt ngọt chảy xuống bụng, mang theo cảm giác mát lạnh dễ chịu. Trần Nguyên Gia ngạc nhiên nhận ra bản thân không hề ghét cái vị này, thậm chí còn thấy khá thoải mái.
Cảm giác bực bội, kháng cự trước sự "chèo kéo" nhiệt tình của mẹ lúc nãy đã tan biến từ lâu. Theo bản năng, cô nhấm nháp phần thịt quả trong miệng. Thịt cà chua nhà này mềm hơn hẳn các loại khác, cơ thể đang rã rời của cô chẳng cần tốn sức cũng có thể dễ dàng nhai nát, rồi cứ thế thuận theo vị chua ngọt ấy mà nuốt xuống.
Lý Bồi Xuân thấy phản ứng của con thì mừng thầm trong bụng, lập tức nhón thêm một quả cà chua bi đỏ mọng khác nhét cho con: "Ăn thêm quả nữa nhé?"
"Vâng." Trần Nguyên Gia không kịp nói gì, mà thực ra cô cũng chẳng muốn từ chối.
Cái giống cà chua này ngon thật sự. Nó như một liều t.h.u.ố.c kích thích vị giác, thắp sáng lại cảm giác thèm ăn vốn đã nguội lạnh bấy lâu nay. Ngay cả cái miệng đang lười vận động của cô giờ đây cũng nhai tích cực hơn hẳn.
Lý Bồi Xuân càng phấn khởi, liên tiếp đút cho con thêm vài quả. Cô con gái từ chỗ nằm bẹp đã từ từ chống tay ngồi dậy. Nhìn cánh tay gầy khẳng khiu của con mà lòng bà thắt lại, tay run run thế nào lại bốc trúng một quả cà chua hơi ngả xanh.
Trần Nguyên Gia không đề phòng, cứ thế c.ắ.n mạnh một cái. Đáng nói là nãy giờ ăn mấy quả cà chua xong cô cũng có thêm chút sức lực, nên cú c.ắ.n này khá mạnh, làm lớp vỏ hơi dày của quả xanh vỡ tung, dòng nước chua loét nổ ra trong miệng.
Trần Nguyên Gia rùng mình một cái rõ mạnh. "Suýt...!"
Nếu ngay từ đầu ăn quả này thì không sao, nhưng cô đang tận hưởng dư vị ngọt ngào của mấy quả trước mà đột nhiên bị "đánh úp" bởi vị chua gắt thế này, cảm giác đúng là không kịp trở tay, mặt mũi nhăn tít lại như khỉ ăn gừng.
Lý Bồi Xuân hốt hoảng: "Sao thế con? Sao thế?"
"Không sao ạ, tại quả này chua quá thôi." Trần Nguyên Gia vội giải thích.
Lý Bồi Xuân thở phào nhẹ nhõm. Bà chẳng biết con mình rốt cuộc bị làm sao, chỉ thấy nó tâm trạng tồi tệ, làm gì cũng chẳng thiết tha, cơm nước chẳng buồn ăn, nên chỉ sợ cái quả cà chua khó ăn này lại chạm đúng vào "vảy ngược" của nó.
Bà theo bản năng đưa tay ra định hứng: "Chua thì nhổ ra con, không sao cả. Trong này còn nhiều loại lắm, bà chủ không cho chọn nên mẹ cũng chỉ mới nếm loại lúc nãy thôi, mấy loại này mẹ cũng chẳng biết vị thế nào. Biết thế lúc nãy mẹ mặt dày nếm thử hết một lượt."
"Ưm!" Trần Nguyên Gia định nói chuyện nhưng nước miếng cứ trào ra, phải vội vàng nuốt xuống rồi mới nói nhanh: "Không đến nỗi thế đâu mẹ, cũng không phải là không ngon."
Tuy hơi chua thật, nhưng sau cái sự bất ngờ ban đầu, cô bắt đầu cảm nhận được dư vị của nó. Vị chua này kích thích vị giác cực kỳ, khiến nước miếng tiết ra liên tục nhưng lại không làm dạ dày khó chịu, ngược lại còn mang đến một cảm giác đói bụng và thèm ăn đã mất từ lâu.
Nếu nói về độ ngon thì chắc chắn không bằng hai quả đầu, nhưng quả cà chua xanh này thực sự mang lại cho cô một sự bất ngờ đầy thú vị.
Cô chớp chớp mắt, nhìn mẹ đang lo lắng nhìn mình: "Mẹ ơi... con đói."
Lý Bồi Xuân ngẩn người, rồi ngay lập tức mừng rỡ ra mặt: "Ơ kìa! Ba con đang làm tôm hùm đất rồi đây. Tiếc là không có cá, cá nhà cô ấy tươi lắm. Còn có cả nấm nữa, mai mẹ nấu nấm hầm gà nhé. Trước mẹ bảo gửi nấm khô cho mà con cứ nhất quyết không lấy, giờ ăn rồi mới thấy hối hận cho xem."
Trần Nguyên Gia ngẩn ra: "Ngon đến thế cơ ạ?"
"Chứ còn sao nữa, đồ nhà cô ấy bao nhiêu người tranh nhau mua đấy."
Lý Bồi Xuân vừa nói vừa nhặt mấy quả cà chua bi loại chua ra ngoài, đưa rổ lại cho con: "Con chọn mấy quả ngọt mà ăn, nhưng đừng ăn nhiều quá nhé, còn để bụng ăn cơm tối với việt quất nữa. Mấy quả chua này mẹ mang đi nấu bát canh cà chua trứng, món ruột ngày bé của con đấy."
"Vâng ạ." Trần Nguyên Gia nhận lấy rổ.
Lý Bồi Xuân lập tức lao vào bếp nấu nướng với đầy sự nhiệt huyết, khác hẳn với vẻ mặt ủ rũ vì lo con không ăn lúc ban trưa.
Ông Trần thấy vợ hào hứng như vậy cũng vui lây: "Con chịu ăn rồi à?"
"Ăn rồi!" Lý Bồi Xuân khẳng định chắc nịch, cười tủm tỉm bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu.
Tỏi, gừng, hành... Ơ kìa! Cái hành này thơm quá đi mất! Lúc nãy bà chưa để ý, giờ thái hành ra, nước hành tiết tới đâu là mùi thơm xộc thẳng lên mũi tới đó.
"Đúng là đồ xịn có khác." Lý Bồi Xuân cảm thán, nhìn chỗ hành còn lại, bà cẩn thận cất vào tủ lạnh để sáng mai làm món bánh hành, thơm thế này kiểu gì cũng dụ được con gái dậy ăn sáng.
Trong lòng tính toán đủ điều nhưng tay bà vẫn không ngừng nghỉ. Đợi ông Trần làm sạch tôm hùm đất xong, bà chính thức bắt tay vào nấu nướng. Tôm hùm đất làm vị cay tê, số cà chua bi còn lại bà lấy ra một ít, chọn những quả hơi cứng chắc là sẽ chua để nấu canh nấm cà chua trứng. Thêm một đĩa dưa chuột xào thịt nữa, tôm hùm đất đã đậm đà rồi thì dưa chuột nên thanh đạm một chút cho dễ đưa cơm.
Món dưa chuột xào thịt cũng phải làm cầu kỳ: thịt nạc ướp sẵn rồi phi tỏi ớt xào sơ cho thơm, dưa chuột thì xóc muối cho ra bớt nước rồi rửa lại, vắt khô mới cho vào chảo xào chung với thịt. Làm như vậy dưa mới giữ được độ giòn, thịt bớt ngấy mà đĩa xào không bị lõng bõng nước. Tiếp đến là món canh. Bà ninh cà chua bi với nấm thật kỹ để lấy vị ngọt thanh và chua dịu, cuối cùng mới đổ trứng vào khuấy đều tạo vân.
Món nào ra lò cũng được rắc thêm ít hành hoa, màu sắc bắt mắt, hương thơm nồng nàn, trông hấp dẫn hơn hẳn.
Bữa tối đã sẵn sàng.
Lý Bồi Xuân vừa định đi gõ cửa thì cửa phòng đã mở trước. Trần Nguyên Gia ăn xong nửa rổ cà chua bi tự mình bước ra ngoài.
Cô hít hà mùi thơm, hơi ngượng ngùng bảo: "Thơm quá mẹ ơi, con ăn xong chỗ cà chua mà giờ lại thấy đói hơn."
Lý Bồi Xuân thấy cái rổ trống không thì không khỏi dở khóc dở cười: "Đã bảo con ăn ít thôi mà? Để bụng mà ăn bữa chính chứ, lúc nãy còn đòi ăn tôm hùm đất cơ mà."
Trần Nguyên Gia chỉ biết cười hì hì.
Lý Bồi Xuân cũng chẳng nỡ mắng, kéo tay con ra bàn: "Thôi được rồi, ăn được bao nhiêu thì ăn, không hết mai ăn tiếp, tôm hùm đất mẹ để dành hết cho con đấy."
Ông Trần đang bưng bát đĩa, thấy con gái ra thì cũng hớn hở: "Đúng đấy, con cứ ăn thoải mái, ba mẹ được ăn nhiều lần rồi. Hồi trước làm thuê cho bà chủ Khương, cô ấy tặng ba mẹ suốt."
Trần Nguyên Gia đã bị mùi thơm làm cho lùng bùng cả lỗ tai, cô hít một hơi thật sâu đầy thỏa mãn, nghe bố nói vậy liền vui vẻ đáp: "Vâng, thế thì con không khách sáo đâu nhé."
"Với ba mẹ mà còn khách sáo gì?" Lý Bồi Xuân xoa đầu con rồi đi xới cơm.
Ngồi trước bàn ăn, nhìn đĩa tôm hùm đất đỏ rực, đĩa dưa chuột xanh mướt và bát canh cà chua rực rỡ, Trần Nguyên Gia không thể đợi thêm được nữa. Cô cầm đũa lên là "triển" ngay một con tôm. Nước sốt cay tê chạm vào đầu lưỡi khiến cô không kìm được mà nuốt nước miếng, nhưng vì vướng vỏ nên cô phải c.ắ.n mạnh một cái.
Tôm hùm đất này quả không quá lớn, chỉ cỡ trung bình, vỏ cũng không quá cứng, c.ắ.n một cái là vỡ ngay.
Trần Nguyên Gia vốn là "cao thủ" ăn tôm hùm đất từ bé. Hồi xưa ba mẹ toàn bắt tôm tự nhiên dưới ao ở quê, sau này lớn lên tuy phải mua nhưng vùng này nhiều sông suối nên tôm rẻ và sẵn.
Vỏ tôm vừa nứt, cô dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ kết hợp với răng là lớp vỏ bong ra dễ dàng. Phần thịt tôm chắc nịch, tươi rói, giòn sần sật khiến cô nhai lấy nhai để rồi nuốt ực một cái.
Ông Trần múc cho con một bát canh: "Con uống thử đi, canh cà chua này ngửi mùi đã thấy chua thanh rồi, chắc chắn ngon lắm. Còn có cả nấm nữa, nấm này tươi cực kỳ. Bình thường bố mẹ toàn nấu canh nấm với ít thịt nạc dăm, ngọt lịm luôn!"
Trần Nguyên Gia nhận bát canh, trên mặt nước có một lớp màng dầu óng ánh rất đẹp. Cô thổi nhẹ, lớp trứng hoa bồng bềnh lộ ra những miếng cà chua bi bổ đôi, đúng là quả cà chua xanh chua loét cô vừa ăn lúc nãy. Một mùi hương chua dịu quyện với mùi hành thơm phức bốc lên theo làn hơi nóng.
Cô hớp một ngụm, vị chua thanh hòa cùng vị mặn đậm đà, vị cà chua cực kỳ nồng nàn. Cái bát canh chua chua mặn mặn này thực sự có một vị ngon mà trước đây cô chưa từng nếm thấy.
Ngon tuyệt!
Thấy "vào việc", cô thổi phù phù rồi làm một ngụm lớn hơn. Hơi nóng khiến cô xuýt xoa nhưng bù lại cả cà chua, trứng và nấm đều nằm gọn trong miệng. Miếng thịt cà chua mềm tan ngay khi chạm lưỡi, phần hạt vẫn hơi chua khiến cô nheo mắt lại, nhưng chính cái vị chua đó lại làm món canh thêm phần đậm đà và kích thích vị giác.
Cô nhai miếng nấm giòn ngọt rồi lại hướng đũa sang mục tiêu tiếp theo: Thịt!
Thịt nạc đậm đà ăn kèm với dưa chuột thanh ngọt, thơm nồng mùi tỏi và ớt, đúng là cực phẩm đưa cơm. Trần Nguyên Gia cứ thế tì tì đ.á.n.h sạch một bát cơm. Từng miếng, từng miếng một, dạ dày cô cảm nhận được sự thỏa mãn đã lâu không có.
Lúc bừng tỉnh lại thì bát cơm đã sạch trơn, canh uống hết nửa bát, tôm hùm đất và dưa xào cũng vơi đi đáng kể.
Cô xoa bụng, người lười nhác chẳng muốn cử động, nhìn bố mẹ đang lén quan sát mình, cô vỗ bụng bảo: "Món nào cũng ngon hết ạ! Con no quá, mẹ nhìn bụng con tròn vo rồi này!"
"No là tốt rồi!"
Ông Trần cười hớn hở: "Mai ba lại mua tiếp!"
Trần Nguyên Gia ngạc nhiên: "Ơ, chẳng phải ba bảo bà chủ đó cách ngày mới bày sạp một lần sao?"
Lý Bồi Xuân: "Không sao, ba con mặt dày lắm, cứ để ông ấy vào tận nhà người ta mà mua!"
Trần Nguyên Gia: "... Phụt, ha ha!"
Cô bật cười, cảm giác thỏa mãn sau bữa ăn khiến cả cơ thể và tinh thần đều nhẹ nhõm lạ kỳ.
--
Tại Quảng trường
Chỗ bày sạp hôm nay đông khách lạ thường. Khương Hành nhìn một vị khách vừa vội vã chạy tới, nếu cô nhớ không nhầm thì anh này sáng nay vừa được Khương Bổng giao cho 200 tệ tiền đồ ăn đặt trước xong.
Cà chua với việt quất hot đến vậy sao?
Thực tế chứng minh đúng là như vậy. Dù việt quất đắt nhưng giá thị trường vốn đã cao, đồ của cô lại cực phẩm nên ai cũng muốn mua một ít về nếm thử, tầm ba lạng là đủ. Tiếp đến là cà chua - món rau củ quốc dân. Cà chua bi tuy hơi đắt nhưng vì uy tín của sạp hàng Khương gia, ai cũng muốn mua ăn thử. Thà mua ít một chút nhưng được ăn đồ ngon còn hơn.
Lâm Nhất Thụy chạy đến thở không ra hơi: "May quá, vẫn còn!"
Khương Hành trấn an: "Trừ tôm hùm đất với sữa dê ra thì mấy thứ khác còn nhiều lắm, anh không phải vội."
Lâm Nhất Thụy nhìn chằm chằm vào rổ việt quất: "Còn nhiều đâu mà nhiều!"
Anh giải thích: "Đang trên đường về nhà thì có điện thoại, tiện tay check Zalo mới thấy hôm nay bà chủ bán việt quất! Chỗ này còn được 5 cân không nhỉ? Tôi biết ngay mà, đến muộn tí nữa là chẳng còn cái nịt."
Đúng là cũng không còn sớm, đã gần 6 giờ rưỡi tối.
Khương Hành bảo: "Không đến nỗi thế đâu, việt quất hơi đắt nên mọi người mua ít lắm, chủ yếu là ăn thử thôi. 5 cân này còn bán được chán. Anh muốn lấy bao nhiêu?"
Lâm Nhất Thụy quyết đoán: "Cho tôi một cân!"
Đắt thì đắt thật nhưng hàng tươi thế này nhìn là biết chất lượng, trên nhóm mọi người cũng khen nức nở rồi. Anh độc thân, lương lậu cũng khá nên cứ mua nhiều một chút ăn dần đến tận ngày kia bà chủ bày sạp lại là vừa.
Ai mà biết cái giống việt quất này có giống dâu tằm không, loáng cái là hết mùa ngay.
Khương Hành nghe số lượng thì vui vẻ hẳn: "Dạ được, anh lấy thêm gì nữa không?"
"Ừm..." Lâm Nhất Thụy vốn chỉ định mua việt quất thôi, nhưng nhìn mấy loại cà chua bi đủ màu đủ kiểu kia lại thấy xiêu lòng: "Lấy thêm hai cân cà chua bi nữa đi."
Khương Hành nhanh nhẹn cân hàng.
Lâm Nhất Thụy nhìn giá tiền thấy mới hết 180 tệ, anh thấy chưa được, phải bù thêm cho đủ 200 tệ tiền nấm nữa: "Lấy thêm ít nấm cho đủ 200 để lấy hành tặng kèm nào, ha ha. Bà chủ chắc không biết mẹ tôi vừa làm một chuyện động trời đâu."
